Mao Phỉ Tuyết: [Con trai tôi đi nhà trẻ rồi.]
Chung Cẩn: [Thế trước khi nó đi nhà trẻ thì sao?]
[Có bà nội trông giúp.]
Chung Cẩn: [Thế nếu không có bà nội thì sao?]
Mao Phỉ Tuyết gọi điện thẳng luôn cho anh,
“Anh Chung, anh muốn hỏi gửi Tiểu Đồng ở đâu là hợp lý đúng không? Ừm, đang là kỳ nghỉ hè, không gửi nhà trẻ được nhưng có thể gửi ở các trung tâm trông trẻ, anh thử đến trung tâm Mặt Trời Nhỏ hỏi xem sao, chỗ đó được đánh giá tốt lắm. Hoặc không thì anh cứ tạm đưa Tiểu Đồng đến đồn trước đi, lát nữa giờ nghỉ trưa tôi đi cùng anh đưa cô bé qua đó, tôi quen hiệu trưởng ở đấy.”
Tiểu Đồng, với quả đầu mái ngố mới toanh, diện chiếc áo hoodie rộng thùng thình, hiên ngang bước vào đồn cảnh sát. Nhìn cái khí thế đó, cứ tưởng như cậu ấm cô chiêu nào mới từ trên tỉnh về.
Nhiêu Thi Thi từ phòng trà nước đi ra, thoạt nhìn không nhận ra Tiểu Đồng, liền gọi với lại: “Bé ơi, con tìm ai thế?”
Tiểu Đồng ngẩng đầu lên, toe toét cười với cô ấy: “Là Tiểu Đồng đây ạ.”
Nhiêu Thi Thi: “...” rồi hét lên một tiếng: “A, Tiểu Đồng ơi, không phải con tìm được người nhà rồi về rồi sao? Á á á, sao con lại về đây? Ôi, cô nhớ con chết mất thôi, đồ nhóc đáng ghét này.”
Nhiêu Thi Thi đặt cốc nước xuống bàn tiếp dân, bế Tiểu Đồng lên ngắm nghía, rồi giận dỗi nói: “Thằng thần kinh nào lại cắt tóc con ra thế này? Huhu, tóc Tiểu Đồng nhà mình rõ là đẹp cơ mà.”
Chung Cẩn xách theo một chiếc cặp sách nhỏ màu hồng hình Peppa Pig bước vào, đưa cho Tiểu Đồng: “Tự cầm lấy.”
Tiểu Đồng giơ tay ra, Chung Cẩn hiểu ý, luồn quai cặp vào tay cô bé, giúp bé đeo cặp lên.
“Không được chạy lung tung, không được ra khỏi cổng đồn cảnh sát.” Chung Cẩn dặn dò.
“Vâng vâng ạ.” Tiểu Đồng vui vẻ gật đầu, cha ở đây rồi thì cô bé đi đâu nữa chứ.
Chung Cẩn đi về phía phòng làm việc của Sở trưởng được hai bước, lại quay lại, nói với Nhiêu Thi Thi: “Đừng cho con bé ăn vặt, dạo này nó kén ăn lắm.”
Nhiêu Thi Thi nhìn Chung Cẩn, rồi lại nhìn Tiểu Đồng, mặt ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô lại hỏi Tiểu Đồng: “Sao con lại đi cùng Sở trưởng Chung thế?”
Tiểu Đồng trả lời to: “Vì chú ấy là cha con ạ.”
Nhiêu Thi Thi ngẩng lên nhìn Chung Cẩn, Chung Cẩn không hề phản bác, thậm chí còn gật đầu với cô ấy, sau đó đi vào phòng làm việc.
Vừa đến đồn, Tiểu Vương đã bị Nhiêu Thi Thi kéo ra một góc gặng hỏi, cuối cùng cũng moi được kết quả giám định, Chung Cẩn và Chung Vân Đồng đúng là có quan hệ cha con.
“Thế mẹ cô bé là ai?” Ngọn lửa hóng hớt trong Nhiêu Thi Thi bùng lên.
Tiểu Vương thật thà trả lời: “Trong kho dữ liệu không có mẫu của mẹ cô bé, nên tạm thời chưa biết là ai nhưng chắc Sở trưởng Chung phải biết chứ? Hay là cô đi hỏi anh ấy đi?”
“Cảnh sát Vương, mồm miệng anh kín thật đấy.” Nhiêu Thi Thi lại không dám đi hỏi Chung Cẩn, đành phải lẩm bẩm vài câu với Tiểu Vương.
Sau phút ngỡ ngàng, Nhiêu Thi Thi lại vui mừng trở lại, Tiểu Đồng là con gái của Sở trưởng, có nghĩa là chỉ cần Sở trưởng không bị điều đi thì cô ấy sẽ được gặp Tiểu Đồng đáng yêu mãi, đúng là quá hời rồi.
Nhiêu Thi Thi xoa xoa cái đầu nấm của đứa trẻ, hơi tiếc nuối: “Haizz, giá mà tóc con vẫn còn thì tốt, cô sẽ tết tóc cho con mỗi ngày. Cô có rất nhiều quà tặng kèm... à rất nhiều dây buộc tóc xinh lắm.”
Cô ấy như nhớ ra điều gì đó, khựng lại, nói nhỏ: “Nói nhỏ cho cô nghe, ai cắt tóc cho con thế này? Không phải là cha con đấy chứ?” Đây giống như việc mà Sở trưởng của họ có thể làm.
Tiểu Đồng đưa tay lên tự sờ tóc mình: “Là Phi Phi cắt ạ.” Vu Phi Dương, cô bé chỉ nhớ mỗi chữ Phi.
Trong mắt Nhiêu Thi Thi lóe lên tia hóng hớt: “Phi Phi? Là mẹ con à? Hai cha con lên Bắc Kinh là để gặp mẹ con đúng không?”