Chương 28

“Ai bảo cậu cắt tóc cho cô bé?” Chung Cẩn hỏi.

Vu Phi Dương biết mình đuối lý, cười làm lành: “Không phải cậu nói sao? Đưa cô bé đi cắt tóc.”

“Tôi nói là đưa cô bé đi gội đầu, gội đầu là vì cậu bày cho cô bé úp mì lên đầu đấy.”

“Hả? Thì ra là vậy à. Ái chà, xem chuyện này thành ra thế nào rồi này.”

Chung Cẩn bật dậy, tát tới tấp vào người Vu Phi Dương: “Cậu cắt tóc cho cô bé thì thôi đi, lại còn dám dẫn đến chỗ ông Vương? Ông Vương chỉ biết cắt kiểu đầu con trai, bộ cậu không biết à, cậu bị bệnh hả?”

Vu Phi Dương ôm đầu chạy trốn.

Trong phòng riêng nhỏ của quán cà phê loạn hết cả lên, Tiểu Đồng đứng cạnh bàn trà, lấy gà rán từ trong túi đồ ăn ra, ôm miếng gà giòn rụm gặm nhấm, thỉnh thoảng lại reo hò cổ vũ,

“Đánh hay lắm!”

---

Vui vẻ một lúc, Vu Phi Dương cười ngả ngớn trên sofa: “Tối nay ra cổng Nam khu nhà tập thể làm xiên nướng không? Để tôi rủ thêm mấy đứa, cả bọn Chu Thiên nữa.”

“Thôi, mai tôi có việc, vả lại mang cô bé đi theo cũng bất tiện.” Chung Cẩn từ chối.

Tiểu Đồng ở bên cạnh vểnh tai nghe lỏm, liền hỏi ngay: “Xiên nướng là gì ạ?”

Vu Phi Dương quay sang “tấn công” bé con: “Xiên nướng là thịt nướng đó, thịt bò, thịt dê, ba chỉ, tôm, đùi gà các thứ xiên vào que rồi nướng trên than hồng, nướng đến khi xèo xèo chảy mỡ, rắc thêm bột thì là, ngũ vị hương với bột ớt nữa, ôi thôi ngon hết sảy cô bé ạ.”

Cô bé nghe mà mắt sáng rỡ: “Ngon hơn cả lẩu ạ?” Từ khi đến thế giới này, món ngon nhất mà bé từng ăn là lẩu, với cả gà rán giòn nhưng hôm nay đã được ăn gà rán rồi.

Vu Phi Dương khinh thường: “Lẩu đã là gì? Thịt nướng ngon bá cháy.”

Chung Vân Đồng quyết định ngay lập tức: “Đi, cha không đi thì con đi.”

Chung Cẩn: “...”

Vu Phi Dương: “Ha ha ha ha ha.”

Chung Cẩn đành phải nhượng bộ: “Đừng gọi thêm ai nữa, mình mình đi thôi, tôi thực sự có chút việc, không có tâm trạng tụ tập. Đợi xong việc, lần sau về tôi sẽ hẹn mọi người.”

“Ok, nghe theo Sở trưởng Chung.” Vu Phi Dương nhấc bổng cô bé lên vai, tiếp tục dụ dỗ: “Lát nữa nhất định phải ăn xiên thịt dê với xiên lòng bò nhé, hai món này là phải gọi.”

Chung Cẩn một tay cầm mũ tai bèo, một tay xách chiếc ba lô hình heo con màu hồng lẽo đẽo theo sau, anh liếc nhìn phần gà rán còn ăn dở trên bàn trà, hơi hoang mang, cô bé này tuổi con heo à? Sao mà ăn khỏe thế?

Chung Cẩn về khách sạn thay áo sơ mi, sau đó xuống lầu, cùng nhau đến quán nướng mà Vu Phi Dương nói. Trời vừa nhá nhem tối, bàn ghế bày la liệt trước cửa quán đã kín chỗ, lò nướng kê ngay cạnh hàng cây bên đường, từ xa đã thấy khói bốc nghi ngút.

Vu Phi Dương phân công cho Chung Cẩn: “Cậu đi chiếm chỗ trước đi.” Rồi lại bế Tiểu Đồng đến quầy lạnh chọn xiên.

Chung Vân Đồng ăn mì còn chẳng xong, ăn thịt nướng cũng lóng ngóng, cầm xiên thịt dê mà không biết bắt đầu từ đâu.

Vu Phi Dương bảo bé ngậm lấy miếng thịt, một tay giữ que tre, tay kia đẩy nhẹ vào má bé, thế là thịt tuột ra.

Tiểu Đồng nhai ngấu nghiến, giơ ngón cái lên: “Ngon bá cháy.”

Ăn xong miếng thịt, bé lại đưa xiên lòng non vào miệng, giục Vu Phi Dương: “Chú đẩy má con đi.”

Vu Phi Dương thích chí: “Ôi giời, ai phát minh ra cục cưng này thế, đáng yêu chết mất.”

Tiểu Đồng mắt sáng rực: “Cocacola á? Cocacola đâu ạ?” (đáng yêu đồng âm với cocacola ‘可乐’)

Vu Phi Dương: “...” Rồi lại phá lên cười ha hả.

Chung Vân Đồng đang ăn dở thì gà gật, Chung Cẩn vừa định bảo buồn ngủ thì thôi không ăn nữa, đã thấy cô bé rắc rối gục đầu xuống, trán đập vào cái bàn, ngủ ngay lập tức.

Lại khiến Vu Phi Dương được một trận cười vỡ bụng, bảo chưa thấy đứa trẻ nào đáng yêu như thế.

Chung Cẩn bế Tiểu Đồng về khách sạn, cằm cô bé gác lên vai anh, nước dãi chảy ra ướt đẫm vai áo, mà Chung Cẩn từ chỗ ban đầu còn thấy ghét bỏ, giờ đã thành quen.