Chương 46

Người ngoài không biết, nhưng bà đã nuôi lớn nhi tử, chẳng lẽ lại không hiểu?

Ngụy Doanh tuy luôn lịch sự, khách khí với mọi người nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách.

Nhiều năm qua, bà chỉ thấy Bùi tiên sinh và Thẩm Ký thực sự thân cận với hắn. Ngay cả tên béo họ Hồ cũng không được như vậy.

Bùi tiên sinh thì không cần phải nói, là một người đức độ, học vấn uyên thâm.

Còn Thẩm Ký, nàng rất giỏi giang, suốt năm qua cũng nhờ có nàng mà Nguỵ gia đỡ được biết bao khó khăn.

Ngụy đại nương bây giờ không thể đơn thuần xem Thẩm Ký là một nha hoàn được nữa.

Khi Ngụy Doanh vừa khỏi bệnh, bà đã cảm thấy Thẩm Ký có lẽ thật sự là phúc tinh.

Lúc Thẩm Ký bắt đầu kiếm tiền, từng bước cải thiện cuộc sống của gia đình họ Ngụy, bà lại càng tin chắc rằng nàng đúng là phúc tinh!

Tuy nhiên, nếu Thẩm Ký và Ngụy Doanh quá thân thiết, điều này lại khiến bà cảm thấy không thoải mái.

Mang nỗi lo lắng trong lòng, bà đã nói thẳng với Ngụy Doanh.

Ngụy Doanh chỉ cười nhạt, đáp:

“Mẫu thân, người đang nói gì vậy? Thẩm Ký vẫn còn là một đứa trẻ. Mẫu thân yên tâm, lúc này ta sẽ không để bất kỳ ai hay bất cứ chuyện gì làm mình phân tâm.”

Nói xong, hắn cầm sách lên đọc, khiến Ngụy đại nương không cách nào tiếp tục câu chuyện.

Sau đó, bà chuyển sang răn dạy Thẩm Ký. Không biết nàng có thật sự hiểu ý hay không, chỉ thấy nàng ngoan ngoãn gật đầu đáp lại..

May mắn là, hiện tại Ngụy Doanh sống ở học viện, mỗi tháng mới về nhà một lần.

Tháng tư, khi hắn trở về mang theo vài thước vải tặng Ngụy đại nương để may quần áo, và mua một chiếc diều đẹp cho Thẩm Ký.

Học viện cung cấp miễn phí ăn ở cho tú tài, điều kiện ăn ở cũng khá tốt.

Với tiền tiêu vặt mà Ngụy đại nương cho. Trước khi về nhà hắn đã ghé qua phố mua hai món quà này.

Khi thấy mấy thước vải, Ngụy đại nương rất vui nhưng ngoài miệng lại trách cứ:

“Ta vẫn còn quần áo để mặc mà, con đúng là bày vẽ.”

“Mẫu thân lâu rồi không may quần áo mới, nhân dịp này làm một bộ đi ạ.”

Ngụy Doanh vừa nói vừa lấy chiếc diều ra.

Chiếc diều vốn được gấp gọn, chỉ cần dùng một thanh tre nhỏ để căng ngang là thành hình một con hồ điệp, rồi đưa cho Thẩm Ký:

“Thẩm Ký, cầm cái này chơi đi.”

Thẩm Ký thầm nghĩ: “Thật sự xem ta là trẻ con mà dỗ à?”

Nhìn vẻ hào hứng của Ngụy Doanh, nàng không khỏi cảm thấy hắn ngày càng khéo léo trong việc đầu tư tình cảm, trông y như thật vậy.

Nàng cười tươi, đáp:

“Ta cũng có quà à, cảm ơn thiếu gia nhé!”

Lời nói vừa dứt, nàng liếc mắt nhìn về phía Ngụy đại nương. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bà dường như thoáng chốc đông cứng lại.

Không khó để hiểu, Ngụy đại nương có phần không vui.

Một phần là vì sự chú ý của Ngụy Doanh đối với bà đã bị chia sẻ.

Trước đây, bà là người duy nhất nhận được sự quan tâm từ nhi tử mình.

Người không lo xa ắt có nỗi lo gần, Thẩm Ký suy nghĩ sau này nàng nên gả cho ai đây?

“Bánh bao vừng” thì chắc chắn không cần suy xét rồi.

Ngụy Doanh thi đỗ tú tài, lại là người có dung mạo ưa nhìn, mười dặm tám thôn đều có không ít người nhắm vào hắn.

Ngụy đại nương từ lâu đã truyền tin ra ngoài, bà từng mời thầy bói xem mệnh cho Ngụy Doanh. Thầy bói nói rằng, mệnh hắn định sẵn chỉ được lấy vợ sau khi đội mão.* Nếu không sẽ khắc thê.

*Ý chỉ đỗ đạt làm quan.

Bà còn răn đe nàng, bảo không được quấy rầy Ngụy Doanh khi hắn học hành.

Rõ ràng, bà có tính toán khác.

Hơn nữa, chính Thẩm Ký cũng không muốn dây dưa với kẻ ngoài trắng trong đen như bánh bao vừng.

Nhìn cái cách hắn học hành, treo đầu tựa xà, đâm đùi chảy máu để giữ tỉnh táo, đủ thấy hắn có mưu đồ lớn, chí hướng cao xa.

Nàng không muốn làm thϊếp hay tỳ nữ thông phòng cho hắn.

Không, ngay cả làm chính thê nàng cũng không muốn, mắc công mệt mỏi lòng dạ thôi! Đương nhiên, hắn cũng chẳng đến lượt nàng xơi.

Thẩm Ký chỉ muốn tìm một người nam nhân trung thực, thật thà, để nàng có thể kiểm soát được. Sống giữa núi non xanh biếc, sông nước hữu tình, tốt nhất là mua vài mẫu ruộng, tích cóp ít tiền, rồi đi khắp nơi nếm đồ ngon.