Chương 38

Thôi vậy, không cần thiết phải bóc lột nàng quá đáng. Chỉ cần nàng kiếm đủ năm lượng bạc, sẽ để nàng chuộc thân. Dù sao sau này nàng cũng chỉ có thể ở lại Ngụy gia. Nếu nàng muốn chia một nửa, thì chia một nửa vậy.

“Thẩm Ký, hiếm khi nghe ngươi nhắc đến chuyện hồi nhỏ nhỉ.”

Thẩm Ký không ngừng tay vẫn tiếp tục gói bánh.

“Thực ra, rất nhiều chuyện ta không còn nhớ rõ nữa. Ta chỉ nhớ cha dắt ta lang bạt khắp nơi. Sau này cha không còn, ta mới đến Ngụy gia.”

Hừ, ta không tin các người có thể tìm được ai từng đi tị nạn cùng ta để hỏi.

Thẩm Ký biết Ngụy đại nương phần lớn đã bị Ngụy Doanh thuyết phục, trong lòng không khỏi vui mừng.

“Ồ, vậy à. Sau này cứ xem Ngụy gia là nhà của ngươi đi.”

“Vâng ạ. Đại nương, canh sườn đã xong rồi, có thể gọi thiếu gia đến dùng canh. Ta sẽ luộc bánh chẻo ngay, rất nhanh là ăn được.”

Tối hôm đó, sau khi rửa xong bát đũa và cất lại vào tủ, Thẩm Ký nghe thấy tiếng Ngụy Doanh gọi mình từ phòng khách:

“Qua đây viết vài chữ để ta xem nào.”

“Được!”

Thẩm Ký rửa sạch tay rồi lau khô vào tạp dề, bước vào phòng Ngụy Doanh để viết chữ.

Đây là lần đầu tiên nàng thực sự chấm mực viết chữ, nên hơi hồi hộp.

Ngụy Doanh quan sát cách Thẩm Ký cầm bút và xoay cổ tay, sau đó nói:

“Tự luyện mà được thế này cũng không tệ. Nhưng cách xoay cổ tay nên thế này mới đúng.”

Hắn đứng phía sau, nắm lấy tay Thẩm Ký để hướng dẫn, một tay chống vào mép bàn, gần như bao trọn cả người nàng trong vòng tay.

“Hiểu chưa?” Giọng của Ngụy Doanh vang lên bên tai nàng.

Thẩm Ký tinh ý nhận ra giọng hắn có chút thay đổi, hẳn là đã bước vào tuổi dậy thì.

“Ừm?” Ngụy Doanh thấy nàng không trả lời, liền lên tiếng hỏi.

Thẩm Ký nhìn dòng chữ “Xuất nhập bình an” hiện trên giấy, gật đầu:

“Thiếu gia, ta hiểu rồi.”

Sau đó, Ngụy Doanh tiếp tục chỉ dạy nàng một lúc.

Nhìn nàng đã tiến bộ hơn trước nhiều, hắn mới lấy sách ra đọc.

Còn ba tháng nữa là đến kỳ thi.

Trước đây, hắn chỉ học ở trường tư thục trong thôn, lại còn bị bệnh một trận làm lỡ không ít thời gian, nên giờ phải tranh thủ bù lại.

Ngụy đại nương vốn đã cảm thấy có điều không ổn, thấy Ngụy Doanh ngồi đọc sách liền gọi Thẩm Ký ra ngoài.

Nhìn những chữ nàng viết, bà không khỏi ngạc nhiên thích thú:

“Con nha đầu này, lại dám lén ta luyện chữ giỏi đến vậy.”

So với chữ của Ngụy Doanh thì dĩ nhiên chưa là gì, nhưng Ngụy đại nương không biết chữ, với bà thế này đã là rất tốt.

“Cũng nhờ thiếu gia chịu dạy ta đấy ạ.”

“Ừm, luyện chữ để viết câu đối bán rất quan trọng, nhưng không được làm ảnh hưởng đến việc đọc sách của Doanh nhi. Hiểu chưa?”

“Ta hiểu, thời gian quý như vàng, ta biết mà.”

“Còn nữa, sau này có chuyện gì, ngươi cứ trực tiếp nói với ta.”

Thẩm Ký gật đầu, thầm hiểu ý Ngụy đại nương muốn nàng tránh xa Ngụy Doanh.

Chẳng lẽ bà nhìn thấy cảnh Ngụy Doanh nắm tay chỉ dạy nàng viết chữ rồi sao?

Yên tâm, nàng không muốn làm nha hoàn, càng không muốn làm nha hoàn thông phòng.

Những ngày sau đó, Thẩm Ký miệt mài luyện tập hai đến ba mươi cặp câu đối.

Nàng tự nhớ lại khoảng hơn mười cặp, còn mười cặp văn nhã hơn là do Ngụy Doanh chỉ cho nàng.

Khi bước vào tháng chạp, Thẩm Ký lấy số tiền tiết kiệm của mình, mặc cả mua một chục tờ giấy đỏ cùng bút mực.

Ban ngày, tranh thủ khi có nắng, nàng ngồi trong nhà viết câu đối.

Buổi tối, Ngụy đại nương cho nàng một bếp lò để giữ ấm nên nàng cũng có thể tiếp tục viết.

Nhờ vậy, mỗi ngày nàng viết được khoảng hai đến ba chục cặp câu đối. Nàng bắt đầu bán từ trong thôn chỉ với giá tám đồng một cặp.

Ban đầu, dân làng tưởng rằng câu đối là do Ngụy Doanh viết. Sau khi biết do Thẩm Ký viết, họ càng thêm kính nể, khiến nàng cảm thấy rất tự hào.

Trong thôn, nàng bán được hơn 180 cặp, vì giá rẻ hơn ở trấn hai đồng, lại thêm chữ viết rất đẹp.