Chương 34

Thẩm Ký không thể nói rằng người bán mình không phải là nàng, chỉ đành lặng lẽ giận dỗi.

“Thiếu gia, nếu ngài không đồng ý thì thôi.” Nàng nói xong liền xoay người định bỏ đi.

Ngụy Doanh đưa tay giữ lấy giỏ trên lưng nàng, cười hỏi:

“Ngươi không bán câu đối Tết nữa à?”

Thẩm Ký nghĩ, nếu không thể chuộc thân, thì nàng cũng không còn động lực để tiết kiệm tiền, càng không muốn làm việc hăng say nữa.

Ban đầu, nàng đặt rất nhiều hy vọng vào Ngụy Doanh, vì hắn thông minh, hiểu lý lẽ và dễ nói chuyện.

Nhưng nếu ngay cả hắn cũng không đồng ý, thì Ngụy đại nương càng không thể bàn.

Luật pháp ở đây vốn là vậy, nàng chẳng có cách nào phản kháng.

Nhìn dáng vẻ uể oải của nàng, Ngụy Doanh bật cười:

“Được rồi, ta đồng ý. Ngươi có thể chuộc thân. Nhưng hai lượng bạc thì không đủ, phải năm lượng.”

Thẩm Ký nhìn hắn, trong lòng thầm rủa vài câu “đồ keo kiệt.”

Nhưng có hy vọng vẫn tốt hơn không:

“Ngài không lừa ta chứ?”

“Có cần viết giấy cam kết không?”

“Viết đi, ba ngày sau ta sẽ quay lại lấy. Đến lúc đó thiếu gia viết luôn mấy chữ này giúp ta.”

Ngụy Doanh còn phải ôn thi, nàng không dám làm mất nhiều thời gian của hắn để viết chữ cho nàng.

Vì thế, chỉ còn cách nàng phải tự luyện chữ thật tốt.

Nhưng nàng không có ai khác để học theo, chỉ có thể dựa vào Ngụy Doanh.

Người khác chưa chắc đã dễ nói chuyện như hắn.

“Muốn viết gì, nói đi.” Ngụy Doanh nhìn nàng, thấy nàng nghiêm túc đòi viết giấy cam kết, vừa buồn cười vừa có chút bất đắc dĩ.

Thẩm Ký đọc ra những câu đối mà mình nhớ được:

“Thuận buồm xui gió, vạn sự như ý. Hoành phi: Cát Tinh Cao Chiếu.

Một năm bốn mùa may mắn, tám phương tài bảo vào nhà. Hoành phi: Gia Hòa Vạn Sự Hưng.

Nhân hòa gia thuận trăm sự hảo, phú quý bình an phúc đầy nhà. Hoành phi: Tài Nguyên Quảng Tiến.

Vạn sự như ý toàn gia thuận, bốn mùa bình an trọng gia phúc. Hoành phi: Gia Hòa Vạn Sự Hưng...”

Thẩm Ký đọc liền một hơi hơn mười câu, đều là loại dễ hiểu. Trước kia nàng từng thấy trên cửa nhà người khác.

Ngụy Doanh cau mày, nói:

“Sao lại thẳng thừng thế này?”

“Là để bán cho người trong thôn với mấy thôn gần đó, chứ đâu phải bán cho nhà phú quý gì. Dĩ nhiên càng dễ hiểu càng tốt. Hơn nữa, mấy câu tao nhã thì ta cũng không biết.” Xã hội hiện đại chẳng ai bày vẽ làm câu đối quá cầu kỳ đâu, nàng thầm nghĩ.

Ngụy Doanh từng giảng cho Thẩm Ký không ít điều về luật pháp, phong tục tập quán, cùng vài thứ đơn giản trong sách vở, đã sớm biết trí nhớ của nàng rất tốt.

Bởi vậy, vừa rồi nghe nàng đọc liền mạch nhiều như thế, hắn cũng không lấy làm bất ngờ.

Tất nhiên, để hắn ghi nhớ cũng chẳng khó khăn gì.

“Chia ta một nửa số tiền, còn cần ta làm gì nữa?”

Thẩm Ký mỉm cười nhẹ:

“Ừm, giấy đỏ và bút mực ta đã tìm được chỗ mua rồi. Ta cũng tính qua rồi, mỗi cặp câu đối tốn khoảng một đồng tiền làm vốn. Trong thành những cửa hàng đều bán mười đồng, chúng ta bán tám đồng hoặc năm đồng thôi. Ít nhất trong thôn này có hai trăm hộ gia đình, nhà nào cũng cần. Những ngày họp chợ hoặc hội chùa cũng có thể bày ra bán, ước chừng bán được cho năm trăm hộ là không vấn đề. Trừ chi phí, mỗi người chúng ta có thể chia được hơn một lượng bạc. Thiếu gia chỉ cần thuyết phục Ngụy đại nương không ngăn cản là được.”

Còn phải thuyết phục bà đồng ý chia năm- năm là sau này khi nàng đã tích đủ tiền để chuộc thân xong rồi mới bàn đến.

Lợi nhuận của việc này cũng xem như đáng kể, Ngụy Doanh không phải không nhận ra.

Nhưng hắn là người đọc sách, trước hết Ngụy đại nương chắc chắn sẽ không đồng ý để hắn vì kiếm tiền mà bỏ bê ôn bài chuẩn bị thi cử.

Thứ hai, hắn cũng không thể như Thẩm Ký mà bày bán trên đường phố.

Dù sao hắn cũng là người ôm chí hướng khoa bảng, lại còn muốn đứng ở nơi cao hơn nữa.