Chương 28

Người trong thôn này chủ yếu tự cung tự cấp, nhưng nếu đến thành thị, chỉ cần bán bữa sáng thôi cũng kiếm được không ít tiền. Ngụy đại nương, đang cắt vải bên cạnh, nghe vậy liền hỏi:

“Bán cái gì cơ?”

Thẩm Ký nhân lúc này đặt công việc đang làm dở xuống, tranh thủ lười biếng một chút, vừa đếm ngón tay vừa nói:

"Ừm, cứ bắt đầu từ buổi sáng đi. Có thể bán sữa đậu nành, quẩy chiên, thêm cả bánh bao, màn thầu. Ta còn biết nấu đủ loại cháo. Rồi buổi trưa thì bán canh cá viên, cũng có thể làm thêm vài món ăn vặt khác. Thậm chí buổi tối có thể mở sạp bán đồ ở chợ đêm."

Ngụy Doanh nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

"Cũng không dễ dàng như ngươi tưởng đâu. Trên trấn tuy tốt hơn thôn này một chút, nhưng số người ra ngoài mua đồ ăn cũng không nhiều. Những thứ ngươi nói, trừ khi mang đến nơi lớn hơn, chẳng hạn như kinh thành hoặc phủ Hoa An, thuê một cửa hàng nhỏ, hoặc trước tiên chỉ mở sạp bán tạm, thì may ra sẽ có nhiều người đến mua hơn."

Ngụy đại nương gật đầu, cảm thấy có lý: "Ở trên trấn, ba ngày đi một lần thì làm ăn cũng ổn, chứ ngày nào cũng bày sạp thì không được như vậy đâu."

Hơn nữa, chi phí lên trấn thuê nhà ở cũng chẳng nhỏ, mà hiện giờ số bạc trong nhà thì có hạn.

Thẩm Ký "ồ" một tiếng.

Đúng vậy, nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Người bây giờ đâu có đông đúc như thời hiện đại. Tiền dư trong tay cũng chẳng nhiều, phần lớn mọi người vẫn rất tiết kiệm.

Ba người lúc này vừa dùng bữa tối xong nên cùng nhau ngồi nói chuyện phiếm.

Thông thường, sẽ bắt đầu làm cá viên trước một đêm của ngày cần lên trấn, như vậy sẽ dễ bảo quản hơn.

Vậy nên ngày mai Nhị Cẩu Tử mới đem cá tới, vì vậy tối nay chỉ lo đan kết đồng tâm để dành bán trong hội chùa thôi.

Ngụy đại nương vừa cắt xong áo mới cho Thẩm Ký. Thấy nàng đã đan được khoảng ba mươi cái, bà liền gọi nàng qua để chỉ dạy mấy đường kim cơ bản.

Quần áo của người dân trong thôn phần lớn là vải thô tự dệt, màu sắc cũng đơn điệu. Một năm chưa chắc đã may được một bộ mới.

Ngụy đại nương vì làm đồ thêu đem bán, nên mới phải mua lụa là và các loại chỉ đủ màu sắc.

Thẩm Ký để ý, trang phục của Ngụy Doanh mặc đều không phải vải thô, khác biệt rất lớn so với người trong thôn.

Không khỏi nhớ đến sự phân biệt giữa "dài áo khách" và "ngắn áo dân" mà Khổng Ất Kỷ từng khăng khăng nhắc đến.

Khi ấy còn lén cười, nghĩ bụng: "Nhà nghèo rớt mùng tơi thế này, vậy mà Ngụy đại nương còn tưởng nhi tử mình là công tử nhà giàu thật sao?"

Thế nhưng, sau này Thẩm Ký mới nhận ra rằng, người dân trong thôn rất kính trọng một tên thư sinh như Ngụy Doanh. Đôi khi, họ còn đến nhà nhờ viết thư hay câu đối mừng hỉ sự, lúc nào cũng rất khách khí.

Quả thực là "vạn bang giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao". *

*Mọi nghề đều thấp kém, chỉ có đọc sách mới cao quý.

Thẩm Ký không khỏi nhớ lại những ngày mình vừa tốt nghiệp đại học và đi xin việc, cảm giác chẳng khác nào đi ăn xin từng nhà, thật cay đắng.

Lúc đầu, nàng cứ nghĩ việc Ngụy Doanh nói đến chuyện viết thư kiếm tiền chính là những lần viết giúp người dân nơi đây. Sau này mới biết, không phải vậy.

Người dân trong thôn tìm đến, Ngụy Doanh không lấy tiền, nhiều nhất chỉ nhận vài món rau quả mà người ta mang tới thôi.

Việc viết thuê để kiếm bạc là chuyện hắn làm lén lút ở trên trấn, tranh thủ những lần đến đó mua sách hoặc mượn sách. Vì vậy, cơ hội cũng không nhiều.

Ở trong thôn, một phần vì nhân khẩu, phần khác nếu bị những đồng môn biết được, thì sẽ bị chê là "có mùi tiền".

Còn về thư viện mà Ngụy Doanh chuẩn bị đến, nơi đó tốt hơn hẳn ngôi trường tư thục hiện tại. Tiên sinh dạy ở thư viện là một cử nhân lỡ kỳ thi nhưng vẫn giỏi hơn hẳn tiên sinh chỉ biết chút chữ nghĩa trong thôn này.

Ngụy Doanh trước đây thường đến thư viện mượn sách về chép lại. Vị tiên sinh ấy cũng rất quý hắn.