Cảnh Đường Vân giật mình trừng mắt, chẳng khác nào một chú nai nhỏ đang hoảng sợ. Y vội vã xốc chăn lên, nhanh chóng bước tới ngồi xuống trước bàn.
Thừa Tuyển Doãn khẽ cong khóe môi, đưa bát cháo gạo lứt có giấu quả trứng gà tới trước mặt y:
“Đệ ăn đi.”
Cảnh Đường Vân nhìn hai bát cháo đặt trên bàn, không thấy quả trứng vốn được cất riêng, liền cho rằng đã bị Thừa Tuyển Doãn ăn mất rồi. Trong lòng khẽ dâng lên một niềm ấm áp, y lặng lẽ mím môi cười, rồi cúi đầu ngoan ngoãn húp cháo.
Bất chợt, y mở tròn mắt, dùng đũa khẽ đảo, quả trứng gà liền lộ ra trong bát cháo. Sắc mặt y thoáng biến đổi, vội vàng kêu lên:
“Chàng...sao lại cho ta ăn trứng vậy?”
Thừa Tuyển Doãn thấy y vì chuyện nhỏ mà giận dỗi, chiếc mũi nhăn lại trông hệt như một chú mèo con, bất giác đưa tay nhéo khẽ, cười nói:
“Đệ là phu lang của ta, ta không cho đệ ăn thì cho ai ăn đây?”
Cảnh Đường Vân cứng họng không biết phải đối đáp ra sao, chỉ đành đỏ bừng mặt.
Thừa Tuyển Doãn không nỡ trêu chọc quá đà, liền thu tay về, giọng nói chậm rãi:
“Chốc nữa ta phải vào núi một chuyến, đệ ngoan ngoãn ở nhà chờ ta.”
Cảnh Đường Vân vì xấu hổ mà đầu óc trống rỗng, chỉ vô thức gật đầu. Đợi đến khi y bình tâm trở lại, Thừa Tuyển Doãn đã mang theo đồ đạc lên núi từ lúc nào.
Trời dần sáng rõ, Thừa Tuyển Doãn quen thuộc đường đi lối lại, bước chân vững vàng như đã thuộc lòng từng gốc cây ngọn cỏ.
Kiếp trước, sau khi chết hóa thành hồn phách, hắn đã lang bạt khắp ngọn núi này, đi hết mọi ngóc ngách. Bởi thế, chỗ nào có vật quý hiếm, nơi nào có nguy hiểm, hắn đều biết rõ hơn ai hết.
Nhưng lần này hắn vào núi, mục đích không phải tìm kiếm vật gì đáng giá, mà là vì một bộ xương khô.
Kiếp trước, một lần Thừa Đại Tài bỗng nổi hứng rủ hắn vào núi đi săn. Hôm đó chẳng săn được gì, lúc xuống núi hắn suýt nữa vấp phải một bộ hài cốt. Hắn định chôn cất tử tế, nào ngờ phát hiện trên người bộ hài cốt lại có một quyển sổ và hai mươi lượng bạc.
Thừa Đại Tài khinh thường quyển sổ, nhưng lại đỏ mắt vì số bạc kia, ngấm ngầm ra ý hắn không được nuốt riêng. Thừa Tuyển Doãn vốn định chia một phần tiền cho Lương thị, nào ngờ trên đường xuống núi gặp phải lợn rừng. Vì cứu Thừa Đại Tài, hắn bị húc ngã xuống sườn núi. Thừa Đại Tài khi ấy vì tham lam hai mươi lượng bạc, liền lạnh lùng đứng nhìn hắn mất máu mà chết, rồi mới giả vờ khóc lóc gọi người trong tộc tới.
Hắn hận Thừa Đại Tài, nhưng những chuyện xảy ra kế tiếp còn khiến hắn căm phẫn hơn.
Người nhà keo kiệt chẳng chịu bỏ tiền chôn cất hắn. Đường ca nhi của hắn vì lo liệu tang sự mà phải quỳ lạy khắp nơi xin từng đồng bạc lẻ, chỉ để mua cho hắn một cỗ quan tài mỏng manh.
Đáng thương thay, sau khi hắn chết, Đường ca nhi vẫn còn bị mấy kẻ gọi là “người nhà” ức hϊếp đến không ra hình người, trong khi kẻ dối trá kia lại nhờ chiếm lấy thân phận thật sự của hắn mà đường hoàng bước lên làm người có địa vị hơn người.
Khi ấy hắn mới biết, mình vốn chẳng phải con ruột của Lương thị, bởi vậy bà ta mới bất công với hắn như vậy, bà ta chỉ xem trọng trên danh nghĩa của người huynh đệ song sinh Thừa Đại Tài.