"Không có gì, hôm nay còn sớm, chúng ta chơi tiếp được không?" Cẩm Tú nói.
Tô Miên lại chẳng còn tâm trí để chơi. Tùy ý đi dạo một lát rồi trở về nhà.
Yến Tử Quy là hạng người thế nào chứ? Đó là người chỉ cần ngoài trăm bước có chim bay ngang qua cũng biết, đã luyện võ, sao có thể không nhận ra chuyện vừa rồi?
Hắn chỉ là cảm thấy hiếu kỳ, vì sao nữ tử kia lại bỏ chạy?
Xưa nay, nơi nào Cửu hoàng tử Yến Tử Quy đặt chân tới, đều có thiếu nữ hận không thể dính lấy hắn. Dù có thân phận hay không cũng vậy. Riêng nàng, lại là một chuyện hiếm có.
"Tật Phong, tra xét."
Tật Phong chính là nam tử mặc áo bào lam nhạt kia, diện mạo cũng tuấn tú phi phàm, là thị vệ thân cận của Cửu hoàng tử Yến Tử Quy.
Chỉ thấy hắn đi về phía xa, phân phó mấy người thị vệ mặc thường phục rồi quay lại.
Tô Miên về nhà gặp Giản thị, kể lại một hồi, biết các nàng đều bình an vô sự, Giản thị cũng an tâm.
Sau khi rửa mặt, Tô Miên ngồi ngẩn người trong chăn, tại sao lại gặp hắn ở Diệp Châu, chẳng phải quá trùng hợp rồi sao?
Còn có thể tránh khỏi chuyện này được không? Thật sự là bất đắc dĩ. Chẳng lẽ kiếp trước cũng vậy? Đúng năm này Yến Tử Quy cũng xuất hiện ở Diệp Châu?
Nàng bỗng nhiên lắc đầu, chỉ là trùng hợp mà thôi, nam nhân kia chưa chắc đã thấy rõ dung mạo của nàng, mà dù có thấy cũng không sao, hắn không phải hạng háo sắc.
Nàng quyết định, từ nay về sau, sẽ làm đứa trẻ ngoan ngoãn không ra khỏi cửa, nhưng quy củ này phải giữ đến bao giờ đây?
Hôm sau trời vừa hửng sáng, Tô Miên liền mặc vào một chiếc váy ngắn màu phấn nhạt, tóc búi thấp thả rủ, cài mấy đóa trâm hoa đơn giản, một dải lụa mỏng màu phấn nhạt. Đôi khuyên tai hạt gạo nhỏ xinh xắn. Nhìn vào thì nhẹ nhàng, thanh nhã mà vẫn toát lên vẻ hoạt bát nghịch ngợm của thiếu nữ.
Ra khỏi phòng, thấy Giản thị cũng ăn mặc rất chỉnh tề.
Một chiếc áo dài vạt chéo màu hồng cánh sen, bên dưới là váy ngắn màu vàng nhạt có thêu bách điệp, giày thêu tím nhạt. Tóc chải búi tròn, dùng hai cây trâm vàng cố định, cũng không đeo quá nhiều trang sức. Dù sao bà là quả phụ, cũng không tiện quá rực rỡ. Sáng chói nhất chính là đôi khuyên tai kim liên hoa tám bảo trên tai.
"Nương như vậy... Có phải là quá lòe loẹt không?" Giản thị bao năm không ăn mặc như vậy, có chút ngượng ngùng.
"Rất đẹp mà, đã bao nhiêu năm rồi không trở về. Dù sao cũng phải cùng nhau về gặp lại người thân, phải chỉnh chu một chút chứ. Đi thôi. Xe ngựa cũng đã chuẩn bị xong rồi."
Tô Miên bước tới kéo tay Giản thị.
Trên xe ngựa, Giản thị hết nhìn bên trái lại ngó bên phải, thấy Tô Miên mặc lại có phần đơn giản quá.
"Con nên ăn mặc lộng lẫy một chút. Ngược lại là ta còn diễm lệ hơn con." Giản thị thở dài.
"Nữ nhi có dung mạo đẹp, dù chỉ mặc áo vải thôi cũng đẹp rồi, cần gì phải trang điểm cầu kỳ?" Tô Miên cười nói.
Giản thị điểm vào mũi nàng, cười mắng thân mật vài câu.
Không lâu sau, đã đến phủ họ Tô.
Giản thị rõ ràng vô cùng khẩn trương.
Tô Miên nắm lấy tay bà nói: "Có nữ nhi ở đây, nếu bọn họ dám cho chúng ta sắc mặt khó coi, thì chúng ta đi. Cùng lắm thì cữu cữu sẽ không làm ngơ với chúng ta."
Tô Miên cảm thấy, nhà họ Tô sẽ không đối xử lạnh nhạt với các nàng. Ít nhất trên bề ngoài sẽ không như vậy. Quả nhiên, vừa xuống xe ngựa, liền gặp đại bá mẫu Vưu thị, tam thẩm Hồ thị ra đón.
"Cuối cùng cũng đến, chúng ta đợi đến dài cả cổ. Đệ muội đi đường vất vả rồi." Vưu thị cười đỡ lấy Giản thị, lại kéo tay Tô Miên: "Cháu gái lớn thế này rồi, còn nhớ bá mẫu không?"
Tô Miên vội vàng cười nói: "Cháu xin thỉnh an bá mẫu, thỉnh an thẩm nương. Làm sao dám quên người thân của mình được."
Lúc này, Hồ thị nãy giờ vẫn im lặng lên tiếng: "Nhị tẩu cùng cháu gái chắc cũng mệt rồi, chúng ta mau vào trong hãy nói chuyện, nơi này cũng không tiện."