Chương 8: Gặp nhau

Đích tôn Tô Mạn là Đại tiểu thư, Tô Ngọc là Nhị tiểu thư, Tô Miên xếp thứ ba.

Hiểu rõ được thứ bậc rồi, Tô Miên cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Chuyện đã định thì cứ thế mà làm thôi.

Ngày mười bốn tháng tám, Tô Miên liền quấn lấy Giản thị, nài nỉ mẫu thân cho mình ra ngoài đi dạo. Giản thị cũng không phải không cho nàng ra ngoài, chỉ là đã rời xa Diệp Châu bao năm, thật sự không quen thuộc nữa, trong lòng bà cứ thấy không yên.

“Nương cho Cẩm Tú tỷ tỷ đi theo con là được rồi, tỷ ấy còn không rành đường sao?” Tô Miên cười nói.

Cẩm Tú rời Diệp Châu khi đã trưởng thành, nên còn nhớ rõ mọi nơi. Hợp Hoan thì không được, khi rời đi vẫn còn là một đứa bé.

“Vậy thì tốt, Cẩm Tú tỷ tỷ đi cùng tiểu thư ra ngoài đi. Hiếm hoi lắm tiểu thư mới chịu bước chân ra khỏi cửa.” Hợp Hoan ước gì được như vậy.

Thật vất vả mới thấy tiểu thư như khúc gỗ chịu động lòng, tự nhiên là chuyện gì cũng đáng làm.

Giản thị thấy thế cũng đành bật cười: “Được rồi, đều tùy mấy con khỉ các ngươi! Nhưng phải đi sớm về sớm!”

Đại Dận quốc vốn rộng mở, ngày lễ tết nữ tử ra ngoài cũng chẳng phải chuyện lạ lẫm. Thế nên đêm đó, Tô Miên dẫn theo Cẩm Tú ra phố dạo chơi cũng không có gì khác người. Dung mạo nàng xuất chúng, khó tránh bị người chú ý nhìn vài lần. Diệp Châu vẫn rất phồn hoa. Lại thêm hôm nay là đêm trước Trung thu, hai bên đường đã treo đầy hoa đăng, sạp hàng lớn nhỏ san sát. Nam nữ đi đường chen chúc như dệt, quả thật có cảnh tượng ngựa xe như nước.

“Chúng ta tìm một chỗ gần sông, đi thả hoa đăng được không?” Cẩm Tú tuy đã hai mươi tuổi, rốt cuộc vẫn là một nữ tử, nào có ai không thích chơi đùa.

“Được chứ, đi thôi.” Tô Miên chầm chậm bước theo Cẩm Tú, nói đến chuyện quen đường quen lối, người hiểu rõ nơi này tất nhiên là Cẩm Tú rồi.

Tìm được một khúc sông hộ thành ít người qua lại, Tô Miên đem đèn hoa sen trong tay thả xuống nước. Cái đèn này tuy không có gì đặc sắc, sau này làm cái khác đẹp hơn, bây giờ tạm thời dùng vậy.

Tô Miên âm thầm cầu nguyện, chỉ mong mọi sự thuận lợi, sau này nếu thật phải gả chồng, thì gặp được người đáng tin cậy. Đang lúc cúi đầu, chợt nghe cách đó mấy bước có hai người xuất hiện.

Vừa nãy rõ ràng không có ai, hai người kia là mèo sao? Đi đường lại không có tiếng động?

Chỉ thấy một người mặc cẩm y viền bạc màu đen, một người mặc cẩm y lam nhạt. Liếc mắt một cái cũng biết được, nam tử áo đen kia hẳn là người có thân phận không nhỏ.

Thế nhưng Tô Miên chưa kịp nhìn rõ, đã vội vàng kéo Cẩm Tú chạy đi như bị ma đuổi, chỉ hận không thể chạy nhanh hơn nữa.

Vừa chạy vừa nghĩ. Chẳng lẽ đây gọi là duyên phận?

Một đời này, rõ ràng là vì tránh khỏi số mệnh mà sớm quay về Diệp Châu, vậy mà lại gặp hắn ở Diệp Châu?

Không sai, nam tử áo đen kia, chính là Cửu Hoàng tử đương triều — Yến Tử Quy.

Người nọ áo đen tóc đen, trong ánh mắt mang theo vài phần ngạo khí, lại thêm vài phần tự do không bị trói buộc, thật sự là một vị hoàng tử tuấn tú cao cao tại thượng. Dưới ánh đèn, hắn thân hình thẳng tắp như ngọc, chỉ liếc nhìn một cái, Tô Miên cũng không khỏi động lòng.

Cho dù nàng có đổ lỗi là do cảm giác của nguyên chủ, nhưng trong lòng nàng rõ ràng, đó thực sự là cảm giác nam nữ rung động. Khó trách đời trước Tô Miên lại say mê hắn đến điên cuồng.

Cẩm Tú bị dọa sợ, khi đã chạy xa rồi mới hỏi: “Tiểu thư, sao chúng ta phải chạy vậy? Hai người kia nhìn cũng không giống người xấu mà?”

Tô Miên cũng không giải thích gì với Cẩm Tú, lời này nói ra thật kỳ quặc. Bảo là Yến Tử Quy có hóa thành tro nàng cũng nhận ra, nói ra nghe không giống người bình thường, nhưng thật sự chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra, chẳng khó khăn gì.

“Ta nhìn nhầm thôi, chỉ là vừa thấy hai nam nhân, theo bản năng liền muốn tránh đi, thật sự là nhát gan quá rồi.” Tô Miên cười nói.

Cẩm Tú nghe xong cũng bật cười theo. Cũng phải thôi, tiểu thư từ nhỏ đã không bước ra khỏi cửa, nay vừa gặp nam tử bên ngoài một lần, bị dọa cũng là chuyện thường.