Tô Miên không khỏi cảm khái trong lòng, xem ra Tô gia cũng không hoàn toàn thờ ơ, mặc kệ mẫu tử các nàng sống chết ra sao. Đã hạ quyết tâm rồi thì lập tức bắt tay vào làm, không do dự.
Tô Miên một mặt khuyên Giản thị, một mặt hồi tưởng lại tình hình trong Tô gia, suy nghĩ nên đối đãi ra sao. Tô gia hiện giờ còn có một vị lão thái thái, chính là tổ mẫu của nguyên chủ.
Phụ thân của Tô Miên, Tô Triển, là thứ tử của lão thái thái. Tô gia đời này có ba huynh đệ, trưởng tử và thứ tử đều do lão thái thái sinh ra, chỉ có tam tử là do tiểu thϊếp sinh.
“Đã muốn trở về, lại nhiều năm không gặp, con nên chuẩn bị chút lễ ra mắt cho tổ mẫu. Đường huynh, đường tỷ, đường đệ, muội muội cũng đều phải có phần, đệ đệ con cũng nên để mắt tới.” Giản thị nói.
“Vâng, những chuyện lễ nghi này, nữ nhi không rành lắm, đều phải nhờ nương thu xếp giúp. Chỉ là... lúc nào trở về mới thích hợp ạ?” Tô Miên nhẹ giọng thưa.
“Sắp tới là Trung thu rồi, chúng ta viết thư gửi về, rồi chờ xem thế nào.” Giản thị thở dài đáp.
Tô Miên biết, hiện tại Tô gia đã không còn lòng cảm mến với Giản thị. Thế nhưng trên thực tế, nếu không nương tựa vào Tô gia, mẫu tử các nàng thật sự khó lòng đứng vững.
Tô Miên tuy nói là xuyên tới, nhưng cũng chỉ là một phàm nhân. Nơi này sóng gió lớn bao nhiêu, nàng chỉ có thể thuận thế mà sống. Những chuyện như nữ cường nhân giới thương nghiệp, mở chi nhánh khắp thiên hạ, hay nam giả nữ trang mở kỹ viện gì đó, nàng không dám vọng tưởng. Những điều ấy, bất quá cũng chỉ là bịa đặt.
Trước hết nên đứng vững gót chân, rồi mới tính chuyện tương lai sẽ gả cho ai.
Hôm sau, trời vừa hửng sáng, đã có ma ma đích thân đưa thư về Tô phủ.
Đại bá của Tô Miên là Đồng tri Diệp Châu, quan tuy không lớn, nhưng cũng là một vị quan. Người Tô gia hành sự rất nhanh, chưa tới giữa trưa đã phái người đến. Người tới chính là một vị ma ma thân cận bên cạnh lão thái thái, họ Vương.
Vương ma ma trước tiên hành lễ phúc thân với Giản thị, sau đó cũng hành lễ với Tô Miên. Rồi mới nói: “Hôm trước đã nghe nói Nhị thái thái cùng Tam tiểu thư muốn hồi phủ, lão thái thái lập tức sai người chuẩn bị đón tiếp, quét dọn lại đình viện đâu vào đấy. Có điều, thật khéo, lão thái thái hiện đang có chuyện, vẫn còn ở trong phủ. Các vị là quả mẫu cô nhi, sống bên ngoài chẳng dễ dàng gì.”
Giản thị ngẩn người. Bà vốn biết, lão thái thái từ trước đến nay nói một là một, chưa từng hư tình giả ý. Nay đã ra miệng, thì chắc chắn là sự thật. Trong lòng bà có phần hổ thẹn. Dẫu sao phu quân đã không còn, mà lão thái thái vẫn còn đó, bà vốn nên tận hiếu dưới gối.
“Đa tạ tổ mẫu đã nghĩ tới mẫu tử chúng ta. Chỉ là ở trong phủ nhiều điều bất tiện, kỳ thực ở nơi này cũng quen rồi. Những dịp lễ tết, trở về thăm hỏi là được.” Thấy Giản thị trầm mặc, Tô Miên liền mỉm cười nói.
Vương ma ma liếc nhìn Tô Miên một cái, khẽ cười: “Tam tiểu thư nói vậy là sai rồi. Tô gia là nhà mẹ đẻ của cô, mẫu thân cô là đích thê do Nhị lão gia danh chính ngôn thuận cưới về, làm sao có lý ở ngoài phủ không về?”
Vương ma ma lại quay sang Giản thị, nói: “Lão nô hôm nay xin mạn phép nói một lời không nên nói. Lưu thị kia, dù sao cũng chỉ là bình thê sau này được nâng lên, chuyện ấy cũng là vì Lâm ca nhi. Nhị lão gia dù sao cũng phải để lại huyết mạch chứ? Nàng làm sao có thể sánh với chính thất như ngài đây?”
Giản thị lại nhớ tới chuyện cũ mà đau lòng, đồng thời cũng xấu hổ khi nghĩ tới lão thái thái. Trong lòng dậy lên nỗi u buồn, nét mặt cũng trở nên mất tự nhiên: “Ma ma nói phải, nhưng mẹ con ta nhiều năm không ở trong phủ, e là sẽ không quen.”
Vương ma ma thấy thế cũng không miễn cưỡng thêm, chỉ nói: “Chuyện này để sau rồi tính. Ba ngày nữa là Trung thu, đến lúc đó Nhị thái thái cùng Tam tiểu thư hồi phủ là được.”
Tiễn Vương ma ma rời đi, Tô Miên suy nghĩ thật lâu mới hiểu được, thì ra danh xưng Tam tiểu thư là như thế nào mà có. Thì ra là dựa theo thứ tự ba phòng trong nhà mà sắp đặt.