Chương 19: Tỷ muội tâm cơ

Trên đường đi, Tô Dao vô cùng nhiệt tình giới thiệu cho Tô Miên từng nơi, như thể sợ nàng sau bao năm không trở về thì chẳng quen thuộc gì nữa.

Mãi cho đến khi đi ngang qua tiệm trang sức, ánh mắt Tô Dao liền sáng rỡ: “Chúng ta đi xem một chút đồ trang sức có được không?”

Tô Miên thì chẳng mấy hứng thú, cần nhiều đến thế để làm gì? Bên Giản thị có vô vàn đồ trang sức đẹp đẽ, tinh xảo, nàng dùng còn chưa hết.

“Các tỷ đi đi, muội muốn ghé tiệm quạt kia xem thử. Dù đã qua mùa hè rồi, nhưng vẫn có mấy cây quạt thật tinh xảo, muội muốn mua một cái.” Tô Miên đáp.

Mấy người kia đều đang mải mê nghĩ đến trang sức, chẳng ai để ý nhiều. Ngay cả Tô Tuệ cũng gật đầu. Huống hồ tiệm quạt nằm gần ngay bên cạnh tiệm trang sức, cũng không lo nàng đi đâu xa.

Thế là đám người chia làm hai ngả.

“Tiểu thư, người không thích trang sức sao?” Hợp Hoan hiếu kỳ hỏi. Trước kia tiểu thư nhà nàng rõ ràng rất thích.

“Nha đầu ngốc, chúng ta mang theo bao nhiêu bạc? Ở đó đồ trang sức đều rất đắt.” Tô Miên vừa đi vừa đáp.

Hợp Hoan nghẹn một lúc, mới nói: “Bạc không đủ thì nô tỳ về lấy. Tiểu thư, trước giờ người đâu có để tâm chuyện này? Nữ nhi gia, vẫn phải có ít đồ tốt chứ.”

“Đồ trang sức của mẫu thân ta chẳng lẽ không tốt? Cữu cữu cũng cho không ít, toàn là vật quý. Hiện tại ta không dùng được, năm sau tuyển tú xong, kết quả thế nào còn chưa biết.”

Theo lẽ thường, nếu nàng vào phủ người làm thị thϊếp, đồ trang sức mang được cũng chỉ có mấy món.

Hợp Hoan nghe vậy thì không nói nữa. Tiểu thư đã có chủ ý riêng.

“Chúng ta thật sự đi mua quạt sao?” Hợp Hoan lại hỏi.

“Nếu gặp cái nào đẹp thì mua.” Tô Miên đáp.

Hai người dạo một vòng, tiện tay chọn một cây quạt tròn thêu song diện, rồi quay trở ra. Bên kia xem trang sức hiển nhiên chưa nhanh chóng ra.

Tô Miên đang phân vân không biết nên tìm các nàng hay không, thì thấy hai con ngựa cưỡi từ xa đến. Tốc độ không nhanh, đến gần nàng thì hai người kia xuống ngựa.

Một người mặc trường bào đen, người kia là áo dài xanh biếc, không phải Yến Tử Quy và Tật Phong thì còn ai?

“Điện hạ sao lại ở đây?” Tô Miên tiến lên, nhẹ nhàng hành lễ hỏi.

Yến Tử Quy từ xa đã trông thấy nàng, vừa xuống ngựa còn chưa kịp nói gì thì đã nghe giọng dịu dàng kia gọi hắn, tâm tình vốn có chút bực bội cũng thoải mái lên vài phần.

“Có chút việc. Còn nàng sao lại ở đây?” Yến Tử Quy nhìn quanh một vòng, rồi chỉ về trà lâu gần đó: “Qua bên kia nói chuyện đi.”

“Điện hạ, hôm nay không tiện. Thϊếp không phải một mình ra ngoài, các tỷ muội đều có mặt. Giờ này chắc các nàng đang ở tiệm trang sức kia.” Tô Miên nói.

Yến Tử Quy gật đầu: “Không thích đồ trang sức với xiêm y đó sao?”

Hắn nhíu mày quan sát nàng, trang phục thanh đạm, chẳng thấy dùng đến y phục hay trang sức hắn từng tặng.

Tô Miên mỉm cười: “Điện hạ ban cho đều là vật quý báu. Tô gia chẳng phải nhà giàu có, muội còn có tỷ muội. Nếu muội quá phô trương, sẽ khiến người ta ganh ghét.”

Yến Tử Quy không đáp, chỉ hơi giãn lông mày ra một chút.

“Tô gia sống ổn chứ?” Tuy không rõ ràng lắm tình hình nhà họ Tô, nhưng Yến Tử Quy cũng biết, mẫu nữ nhà nàng đã ở kinh thành nhiều năm. Bây giờ trở về, e rằng không dễ gì thích nghi.

Tô Miên bất chợt cười khẽ: “Nếu như không ổn, điện hạ định làm gì?”

Yến Tử Quy ngẩng lên: “Bản điện sẽ mang nàng đi.”

Câu ấy khiến gương mặt xưa nay da mặt dày như Tô Miên cũng phải đỏ bừng. Hai má ửng hồng.

“Tô gia rất tốt, tổ mẫu cũng rất tốt.”

Yến Tử Quy không nói gì thêm.

Lúc này, Tô Ngọc và mấy người kia vừa đúng lúc đi tới.

Từ xa, Tô Ngọc đã thấy Tô Miên đang nói chuyện với một nam tử. Người kia vừa nhìn đã biết là công tử thế gia, khí độ phi phàm.

Trong lòng nàng lập tức dâng lên khó chịu, tiến lại gần liền mở miệng: “Tam muội muội, muội đã là người được Cửu điện hạ để mắt tới, cũng nên chú ý một chút. Nơi đường lớn thế này mà cùng nam tử nói chuyện, thật chẳng phải phép.”

Yến Tử Quy sắc mặt không đổi, nhưng trong mắt lại thoáng hiện lên một tia lo lắng.

Vẫn là Tô Miên phản ứng nhanh nhẹn: “Nhị tỷ nói rất đúng, muội không phải cố ý. Nếu vậy, chúng ta nên về thôi.”

Yến Tử Quy không nói, chỉ nhìn nàng nhận lỗi mà khẽ cười, trong mắt vẻ lo lắng biến mất, thay bằng ý cười ôn nhu. Tiểu nha đầu này, tuyệt chẳng phải dạng dễ mềm mỏng như vậy, chỉ sợ Nhị tỷ nàng sắp phải chịu khổ rồi.

Lúc rời đi, Tô Miên nhẹ nhàng hành lễ với Yến Tử Quy. Hợp Hoan cũng theo chủ tử hành lễ.

Nàng suýt nữa đã cắn phải đầu lưỡi mình khi nghe tiểu thư và Yến Tử Quy đối thoại. Thì ra đây chính là Cửu điện hạ?

A không đúng, sao tiểu thư không nói với Nhị tiểu thư?

Trên đường trở về, Tô Ngọc vài lần toan dạy dỗ Tô Miên, nhưng đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không kia, nàng lại chẳng thể nói nên lời.

Tô Dao trong lòng thì ngờ vực vô cùng, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra.

Về tới Tô phủ, mấy tỷ muội cùng nhau đến Vinh Hi đường.

Sau khi thỉnh an Tô lão thái thái xong, ai nấy chuẩn bị trở về viện mình.

Tô Miên bỗng tiến lên, khom người với Tô Ngọc: “Hôm nay đa tạ Nhị tỷ đã dạy bảo.”

Mọi người đều nhìn nàng, Tô lão thái thái càng không hiểu chuyện gì. Ánh mắt liền đồng loạt đổ dồn về phía Tô Ngọc.

Tô Ngọc nhất thời xấu hổ, nhưng tự cho rằng mình không sai, liền nói: “Đều là người một nhà, có gì mà dạy với bảo, chẳng qua là nhắc nhở muội muội một câu thôi.”

Tô Miên chờ chính là câu này.

Nàng giả vờ nghi hoặc: “Nhưng nếu không phải dạy bảo, sao tỷ lại nói muội như thế giữa đường giữa chợ?”

Trong lòng Tô Ngọc hơi lo lắng, nàng rốt cuộc cũng hiểu ra – Tô Miên đang tố cáo!

Nàng nhìn thoáng qua lão thái thái, trong lòng thấp thỏm. Nàng biết, tổ mẫu ghét nhất chuyện đem chuyện nhà ra ngoài nói thị phi.

“Muội muội nói gì vậy, tỷ tỷ chỉ là nhất thời sốt ruột. Sợ muội muội làm chuyện thất lễ, không chỉ mất mặt mình mà còn khiến Tô gia bị chê cười.”

Tô Miên liền lên tiếng: “Nếu là sợ mất mặt, thì càng không nên trước mặt người ngoài nói muội muội như thế. Nữ tử thanh danh là quan trọng nhất, một người có tiếng xấu, những người còn lại cũng khó tránh tai tiếng. Có vinh cùng hưởng, có nhục cùng chịu.”

“Tới cùng là chuyện gì?” Tô lão thái thái nghe xong, cau mày. Nghe qua có vẻ không nhỏ.

Tô Miên không để Tô Ngọc kịp lên tiếng, vội nói: “Hợp Hoan, ngươi nói đi.”

Hợp Hoan bình thường có phần ngơ ngác, nhưng lúc này lại rất lanh lợi. Chỉ hai ba câu đã kể hết chuyện xảy ra trên đường, từng lời từng chữ không sót một chi tiết.

Tô Ngọc mặt mày tái mét: “Ta đâu biết đó là Cửu điện hạ! Ta thật lòng là muốn tốt cho muội thôi mà!”

Tô Miên nhân cơ hội nói tiếp: “Tỷ không biết là điện hạ thì không sao, nhưng dù là ai đi nữa, tỷ cũng không nên nói muội như thế trước mặt bao người. Lẽ ra tỷ nên đợi khi trở về, mới nói riêng với muội. Muội đâu phải kẻ vô lý.”

Tô Miên làm bộ bị uất ức, ánh mắt long lanh tựa như sắp khóc, nhìn thẳng vào Tô Ngọc.

Tô Ngọc vừa giận vừa sợ, vội vã biện hộ: “Ta… ta là… chỉ là nhất thời xúc động, không cố ý…”

“Đủ rồi!” Tô lão thái thái dù chưa nói ra đã rõ, nhưng cũng không khác cáo già là bao. Chỉ mấy lời đối đáp đã nắm rõ ngọn ngành đầu đuôi.