Chương 16: Ý tứ của Cửu điện hạ

Tô lão thái thái sai người thu dọn viện Tây Uyển rất đúng quy củ. Tô Miên nhìn qua cũng cảm thấy là có dụng tâm.

“Về rồi à? Lão thái thái nói gì với con vậy?” Giản thị vẫn luôn sợ nữ nhi chịu thiệt.

Tô Miên nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng vẫn là không nói rõ. Nương nàng một lòng cho rằng cữu cữu là người thân thiết nhất, nếu thực sự hỏi vì sao Giản thị lang không nói trước với mẫu tử nàng, chỉ sợ trong lòng bà sẽ canh cánh mãi không thôi.

“Không có gì đâu, người hỏi mấy năm nay sống thế nào, con cũng chỉ kể sơ qua một chút.” Tô Miên mỉm cười đáp.

Hai mẫu tử còn chưa trò chuyện được bao lâu, đã có một bà tử tới nơi.

“Nô tỳ thỉnh an Nhị thái thái, Tam tiểu thư an khang.”

“Có chuyện gì?” Tô Miên hỏi.

“Hồi Tam tiểu thư, tiền viện có quý nhân đưa lễ vật tới, nói rõ là tặng riêng cho Tam tiểu thư, hiện đã đưa đến Vinh Hi đường. Đại lão gia cùng Tam lão gia cũng đã ở đó, chỉ còn chờ Nhị thái thái cùng Tam tiểu thư tới.” Bà tử ấy nói năng cực kỳ khách khí.

“Tốt, vậy chúng ta đi ngay. Làm phiền ngươi rồi. Hợp Hoan, đưa cho ma ma mấy xâu tiền dùng trà.” Tô Miên cười nói.

Nàng hiểu rõ, mẫu tử nàng tốt nhất vẫn nên tự dựa vào bản thân.

Bà tử kia vốn chỉ là người ở nhị môn, cả đời chưa từng được ai đối đãi cung kính như thế, lại được thưởng hậu hĩnh, lúc này càng thêm tha thiết, tươi cười hớn hở.

Đợi bà tử lui đi, Giản thị liền hỏi: “Con làm sao quen được quý nhân như vậy?”

“Nữ nhi không biết thật mà. Chúng ta cứ đến xem thì rõ.” Thực ra trong lòng Tô Miên đã sớm đoán được, một quý nhân khiến cả đại bá và tam thúc phải đến đích thân, nếu không phải Yến Tử Quy, thì không còn ai khác.

Chờ hai mẫu tử bước vào Vinh Hi đường, liền thấy Tô lão thái thái, đại lão gia và tam lão gia đều có mặt, ngoài ra không còn ai khác.

“Miên nha đầu, chuyện này là sao? Con làm sao quen biết Cửu điện hạ?” Tô lão thái thái hỏi.

Giản thị nghe xong giật bắn cả người, ngơ ngác nhìn Tô Miên.

“Tôn nữ thật sự không quen biết gì hết ạ!” Tô Miên làm bộ ngơ ngác.

Tô lão thái thái chăm chú nhìn nàng, một lúc sau mới nói: “Vậy thử nhớ lại xem, lúc nào, nơi nào con từng gặp qua người không giống người thường?”

Tô Miên thầm than, tổ mẫu quả nhiên hiểu lý. Sau đó liền làm ra vẻ kinh ngạc: “Chẳng lẽ… là hôm qua? Hôm qua con đi Phổ Hiền Tự dâng hương, gặp phải mưa lớn, phải tránh mưa trong một cái đình nhỏ. Khi ấy có một vị công tử tầm mười tám, mười chín tuổi cũng ở đó. Chỉ vì mưa quá lớn, con không kịp quay về, nên đành ở lại một lúc. Có lẽ… có lẽ là người ấy…”

“Xem ra chính là Cửu điện hạ rồi.” Đại lão gia tiếp lời.

“Đây là Cửu điện hạ đích danh tặng cho con đấy.” Đại lão gia vừa nói, vừa vén tấm khăn trên khay sơn đỏ đặt trên bàn.

Tô Miên bước đến nhìn, là bốn xấp vải, xanh biếc, xanh nhạt, xanh rêu, xanh ngọc – không cái nào giống cái nào. Dù không sành, nàng cũng nhìn ra đây là vải thượng hạng.

Còn có một bộ trang sức trân châu màu hồng nhạt, kiểu dáng đơn giản mà thanh nhã. Mặc dù giản dị, nhưng rõ ràng giá trị không nhỏ – thời buổi này làm gì có kỹ thuật nuôi trân châu nhân tạo.

“Quý giá như thế, con không dám quyết, xin tổ mẫu chỉ dạy nên làm thế nào cho phải.” Tô Miên chỉ nhìn qua liền lui xuống.

Tô lão thái thái thấy nàng như thế, trong lòng âm thầm gật đầu. Tuổi còn nhỏ mà có thể không tham vật ngoài thân, giữ được tâm lý tỉnh táo, thực sự không dễ.

“Nếu đã đích danh đưa cho con, chúng ta cũng không thể chối từ. Chỉ là không rõ Cửu điện hạ có tâm tư gì.” Tô lão thái thái chậm rãi nói.

Đại lão gia tiếp lời: “Nghĩ tới cũng phải thôi, Cửu điện hạ còn trẻ tuổi. Mà Miên nhi thì dung nhan khuynh thành, chỉ sợ là… tương vương có mộng.”

Tô Miên thầm nghĩ trong bụng: Ta có thể là thần nữ vô tâm sao?

Nhưng trên mặt nàng chỉ có thể làm ra vẻ ban đầu là kinh ngạc, sau đó thẹn thùng cúi đầu, không thể xen lời vào chuyện này.

“Cái này… cái này… phải làm sao cho ổn?” Giản thị càng lúc càng luống cuống, lại không có chủ kiến, chỉ biết nhìn về phía Tô lão thái thái.

“Vội gì chứ? Nếu Cửu điện hạ thật sự coi trọng Miên nha đầu, đó cũng là phúc khí của con bé.” Tô lão thái thái dẫu nghĩ gì trong lòng, ngoài miệng vẫn phải nói như vậy.

Giản thị không dám nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn con gái.

“Miên nha đầu, con thấy thế nào?” Tô lão thái thái nhìn Tô Miên đang cúi đầu thẹn thùng.

Tô Miên thầm than, việc gì cũng hỏi con, thì biết phải trả lời sao?

Chẳng qua nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh mà nói: “Tôn nữ nghĩ, chúng ta có nghĩ thế nào, cũng phải chờ xem bước kế tiếp của Cửu điện hạ ra sao. Biết đâu… biết đâu điện hạ chỉ là tiện tay tặng lễ thôi, không có ý gì khác…”

Tô lão thái thái suýt nữa bật cười. Nha đầu này quả nhiên thông minh, suy nghĩ đúng như bà dự liệu.

“Giản thị à, không phải ta nói ngươi, nhưng ngươi còn không bằng khuê nữ của ngươi đâu. Chuyện này cứ để vậy đi. Cửu điện hạ hiện đang ban sai ở Diệp Châu, sớm muộn gì cũng sẽ rời đi. Trước khi đi mà không nói gì thêm, thì chúng ta cứ xem như chưa từng có việc này.”

“Vâng, mẫu thân nói rất đúng.” Giản thị nhẹ nhàng thở ra.

Tô Miên nhìn Giản thị, trong lòng không khỏi thở dài. Một nữ tử như Giản thị, vốn nên có một nam nhân đầu đội trời, chân đạp đất, lo cho bà mọi bề, cho bà một cuộc sống đủ đầy. Thế mà, bà lại không có được mệnh ấy. Đừng nói đầu đội trời đạp đất, ngay cả một nam nhân bình thường cũng chẳng có.

Mà bà lại không có con trai, nữ nhân cuối cùng vẫn là phải lấy chồng. Ai... Một đứa trẻ từ nhỏ không lớn lên trong nhà, giờ vừa trở về, ánh mắt dò xét đương nhiên không ít.

Ví như lúc này, Tô lão thái thái vẫn đang thầm quan sát từng hành động của Tô Miên.

Tô Miên cũng nhận ra cảm xúc của Giản thị, biểu hiện rõ ràng trong từng ánh mắt, từng cử chỉ.

Tô lão thái thái trong lòng lại càng thêm yêu thích cháu gái này. Đứa nhỏ này vừa có hiếu, lại thông tuệ. Quả là một nhân tài hiếm có.

“Nếu người ta đã đưa cho con, thì con cứ nhận. Chỉ là Tô gia chúng ta dẫu sao cũng không phải gia tộc phú quý, những y phục, trang sức thế này, cũng nên giữ gìn cẩn thận. Mấy hôm nữa Diệp Châu có tổ chức lễ cập kê cho đại tiểu thư trong nhà quan, Tô gia cũng được mời, đến khi đó con hãy cùng đi. Còn về y phục và đồ trang sức, sẽ chuẩn bị riêng cho con.” Tô lão thái thái nói.

“Vâng, tôn nữ đều nghe theo tổ mẫu.” Tô Miên mỉm cười đáp.

Lần này trở về viện Tây Uyển, hai mẫu tử đều có phần mỏi mệt.

Chỉ là Giản thị còn lẩm bẩm không hiểu sao hôm ấy Tô Miên chưa từng nhắc đến chuyện gì cả?

Tô Miên đành giải thích: “Thực sự là không để tâm. Nữ nhi chỉ coi như gặp phải người lạ, lướt qua rồi thôi, nào ngờ lại thành ra hôm nay?”

Giản thị thấy nàng nói khẩn thiết, cũng không hỏi thêm. Hai mẫu tử ăn trưa xong, liền ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Tô Miên ngồi trong căn phòng mới của mình, cảm thán một tiếng. Xuyên tới đây chưa lâu, mà đã đổi đến ba căn phòng, quả thực cũng đủ vất vả rồi.

Nàng nhìn đồ vật Yến Tử Quy tặng đặt trên bàn, trong lòng chẳng dấy lên bao nhiêu gợn sóng.

Có lẽ là trực giác? Từ ngày gặp mặt, từ lời hắn nói, nàng đã biết, chỉ e dù có sống lại làm nữ chính, cuối cùng vẫn phải gả cho Yến Tử Quy. Chỉ là đổi thời gian, đổi địa điểm mà thôi.

Chuyện hôm nay, chỉ sợ trừ Giản thị chưa nhìn thấu, cả Tô gia không ai là không rõ.

Hoàng tử đã để tâm, chẳng cần tuyển tú nữa, chỉ một lời là đưa thẳng vào phủ.

Tô Miên khẽ thở dài, xã hội phong kiến, chính là như vậy – không có lấy một chút nhân quyền.

Nàng chỉ cảm thấy mỏi mệt… Về sau, phải đối mặt thế nào với cả một đám thê thϊếp của Yến Tử Quy đây? Cả một đời đấu đá, tranh giành, nghĩ tới cũng đã thấy u ám không ánh mặt trời rồi.