Chương 14: Nhân sinh sơ kiến, tình ý đã sinh

Tô Miên chạy lên đình, trong lòng chỉ tràn ngập ảo não. Sao tự nhiên lại đổ mưa lớn đến thế. Nàng giận dỗi phủi phủi váy áo, một đoạn đường ngắn mà đã ướt đẫm quá nửa người.

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp một nam tử đang đứng ở bên trái đình. Trên người hắn mặc một thân trường bào màu đen, bên ngoài khoác áo choàng cùng màu. Bên hông đeo ngọc bội chứng minh thân phận, dù cách xa, Tô Miên vẫn nhìn ra long văn khắc trên mặt ngọc.

Nam tử búi tóc bằng ngân quan, ánh mắt bình thản nhìn về phía nàng. Mày kiếm mắt sáng, môi mỏng khẽ mím, ánh mắt ấy không lộ chút cảm xúc nào.

Tô Miên thầm thở dài trong lòng, cách một ngày lại gặp hắn, không phải duyên phận thì là gì?

Không sai, người kia không ai khác chính là Yến Tử Quy.

Yến Tử Quy cũng chăm chú nhìn thiếu nữ vừa bước vào. Nàng chỉ mải chỉnh lại xiêm y, hoàn toàn không nhận ra mình đã trở thành một phong cảnh trong mắt người khác.

Đêm ấy, dưới ánh đèn, không nhìn rõ dung mạo. Nay mới hay nàng thật sự đẹp đến nhường nào.

Nàng chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, gương mặt đầy đặn, hàng mi cong vυ"t, làn da trắng mịn, môi đỏ tự nhiên. Không điểm phấn tô son, lại bị nước mưa làm tóc rối loạn, càng khiến vẻ đẹp thêm phần chân thật.

Dáng người nàng thướt tha. Trên người chỉ mặc váy lụa xanh đơn giản, bị mưa thấm ướt dính sát vào thân. Trang sức cũng chỉ là vài sợi băng gấm, gây chú ý nhất cũng chỉ là đôi khuyên tai trân châu nhỏ xinh.

Vậy mà nàng, đẹp đến không gì sánh được. Mới chừng ấy tuổi, cũng đã đủ khiến người khác kinh diễm. Nàng... thật đẹp.

Yến Tử Quy từng bước tiến lại gần. Mỗi bước chân như vang vọng bên tai Tô Miên, tựa tiếng sấm dội.

Nàng không nhúc nhích, chỉ nghiêng đầu nhìn hắn. Nam tử tuấn mỹ bất phàm, từng bước một tiến tới.

Lòng nàng không khỏi khẽ động. Nàng không phân rõ cảm xúc ấy là của mình hay của nguyên thân. Chỉ biết rằng, có lẽ nàng thật sự không thể trốn thoát. Nếu... thật không trốn thoát, nàng phải làm sao đây?

Yến Tử Quy nhìn thiếu nữ cắn môi, quật cường nghiêng đầu nhìn mình. Trong đôi mắt đẹp ấy là vài phần nghi hoặc, vài phần hiếu kỳ, lại dường như có cả bất đắc dĩ.

Hắn cuối cùng đi đến bên cạnh nàng, cởϊ áσ choàng của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai nàng. Mưa tháng tám, quả thật lạnh.

Tô Miên nhìn Yến Tử Quy, bàn tay thon dài khéo léo buộc dây áo choàng cho nàng, từ đầu đến cuối nàng không nói một lời. Trong lòng nàng rối bời, nếu như thật sự không thể thoát khỏi số mệnh kiếp trước, nàng có nên chấp nhận không?

Thời đại này, nữ tử không có quyền lựa chọn hôn nhân. Nàng cũng chẳng có khả năng rời nhà bỏ trốn. Vậy thì... là hắn? Hay là một người khác?

Yến Tử Quy cũng không nói gì, chỉ rút ra chiếc khăn tay trắng tinh, nhẹ nhàng lau nước mưa trên gương mặt nàng. Mỗi cái chạm nhẹ tựa như đang lau một khối ngọc quý.

Hắn cũng không rõ vì sao lại cảm thấy nàng quen thuộc đến vậy, dù hôm trước mới gặp qua. Thế nhưng cảm giác ấy giống như đã quen biết từ lâu.

Mười tám tuổi Yến Tử Quy, chưa từng có cảm xúc như thế. Hắn rất thích ở cạnh thiếu nữ này, cho dù chẳng nói lời nào.

Cuối cùng lau khô nước mưa, Yến Tử Quy nắm tay Tô Miên, kéo nàng đi đến bên bàn. Tay nàng, đúng như hắn tưởng tượng, mềm mại nhưng hơi lạnh.

Ngồi xuống ghế đá trong đình, Tô Miên mới nhìn rõ, trên bàn còn có trà và điểm tâm. Nghĩ đến, hẳn là Yến Tử Quy vừa ngồi ngắm cảnh.

Yến Tử Quy rót cho nàng một chén trà, đưa tới trước mặt. Chén trà không quá nóng, nhưng mang theo chút ấm áp. Uống xong, Tô Miên cũng không còn thấy lạnh như trước. Nàng đặt chén trà xuống, lặng lẽ nhìn hắn.

“Lạnh à?” Yến Tử Quy rốt cuộc cũng mở lời.

Tô Miên khẽ lắc đầu.

“Gọi là gì?” Yến Tử Quy lại hỏi.

Tô Miên chỉ nhẹ nghiêng đầu nhìn hắn. Thanh âm hắn cực kỳ êm tai, hòa với tiếng mưa ngoài đình, tựa hồ mang theo ma lực nào đó.

“Tô Miên.” Nàng nhẹ nhàng đáp.

Yến Tử Quy nghe tiếng nàng, âm thanh thiếu nữ giống như dung mạo của nàng, mềm mại dịu dàng, ngọt ngào dễ nghe.

“Cái tên này, thật hợp với ngươi.” Yến Tử Quy nói. Tô Miên... nàng chẳng phải chính là bông vải sao?

“Biết ta là ai không?” Hắn nhìn vào mắt nàng hỏi.

Tô Miên không đáp, chỉ cúi đầu, dùng cằm chỉ vào ngọc bội bên hông hắn.

Yến Tử Quy trong lòng thầm khen một tiếng. Một nữ tử thông minh, tỉnh táo.

Từ khi bước vào, không hoảng loạn, không sợ hãi, thậm chí... không hề thẹn thùng.

“Hôm ấy vì sao lại bỏ chạy?” Hắn lại hỏi.

“Bởi vì ngọc bội của điện hạ.” Tô Miên đặt chén trà xuống, nhẹ giọng nói, như là lẽ đương nhiên.

“Ồ? Hôm nay thì không sợ nữa?” Yến Tử Quy nhíu mày, ngồi xuống đối diện nàng.

“Hôm nay trời mưa.” Tô Miên vẫn như cũ, thản nhiên đáp.

Khiến Yến Tử Quy nhất thời nghẹn lời. Chiếc khăn hắn dùng lau mặt nàng vẫn đặt trên bàn, Tô Miên cầm lên, vắt khô trên mặt đất, lại nhẹ nhàng lau trán và tóc. Vừa lau khô mặt xong, tóc nàng lại tiếp tục nhỏ nước, ẩm ướt.

Yến Tử Quy chăm chú nhìn nàng làm từng động tác một cách tự nhiên. Nước chảy mây trôi, chẳng chút gượng gạo.

Hắn càng thêm hiếu kỳ với nàng. Ngày hôm trước Tật Phong đã tra được thân phận, chỉ chưa rõ tên họ.

Hôm nay gặp mặt, quả nhiên nàng không giống nữ tử bình thường.

Hai người ngồi đối diện, lặng lẽ không nói.

Nửa canh giờ trôi qua, mưa cũng nhỏ dần. Người quay về trước là Tật Phong. Hắn vừa bước vào đình, liền trông thấy một thiếu nữ đang ngồi, lại nhìn kỹ, chẳng phải là người hôm kia sao?

“Điện hạ.” Hắn chắp tay đứng một bên.

“Ừ. Đưa bọn họ về.” Yến Tử Quy xoay đầu, nhìn về phía Phúc Bá và Hợp Hoan đang đỡ nhau trèo lên.

Tô Miên đứng dậy, không hành lễ, chỉ nhẹ nói với Yến Tử Quy: “Điện hạ lưu lại thong thả.” Rồi phất tay áo choàng, thản nhiên đi về phía cửa đình.

Hợp Hoan che dù, vốn muốn mở lời, nhưng vừa trông thấy trong đình có hai nam tử xa lạ, tiểu thư lại khoác áo choàng của một người trong số đó, liền kinh hãi đến mức không dám nói gì.

“Đi thôi, về nhà.” Tô Miên nói.

Hợp Hoan gật đầu, dìu nàng từng bước đi xuống.

Cũng may đoạn đường toàn là bậc đá, nếu là đất bùn thì e rằng chẳng thể xuống nổi.

Trên xe ngựa, chủ tớ hai người ngồi trong khoang, Phúc Bá dè dặt đánh xe, còn Tật Phong ngồi bên trái.

Phúc Bá chưa từng gặp Tật Phong, nhưng nhìn ra khí độ bất phàm, lại thêm vị công tử trong đình kia toát ra vẻ quý khí khó tả, hẳn là người có thân phận không nhỏ. Không hiểu tiểu thư làm sao quen được những nhân vật như vậy.

Hợp Hoan rất muốn hỏi, nhưng xe ngựa không cách âm, chỉ đành nhịn.

Khi sắp tới nhà, Tô Miên bảo Phúc Bá dừng lại.

Nàng từ trong xe đưa ra áo choàng đã được nàng gấp lại cẩn thận, nói: “Đa tạ ngươi đưa bọn ta về, rẽ qua góc kia chính là nhà ta. Không tiện mời ngươi vào, có gì thất lễ, mong được lượng thứ.”

Tật Phong chỉ nghe thấy một thanh âm nữ tử dịu dàng, ngẩn người trong chốc lát, vội vàng đón lấy áo choàng, đáp: “Tiểu thư khách khí.”

“Đi thong thả.” Tô Miên chỉ thốt hai chữ, liền bảo Phúc Bá tiếp tục đánh xe.

Xe còn chưa dừng hẳn, Hợp Hoan đã kéo lấy tay nàng, thì thầm: “Tiểu thư, người đó là ai vậy? Người không sao chứ?”