Chương 10: Có trở về hay không

Vưu thị vội cười nói: "Chẳng phải sao. Mau vào thôi, lão thái thái đợi từ sáng rồi. Chúng ta đi tới Vinh Hi đường trước."

Tô Miên để ý, từ khi bước chân vào Tô phủ, Giản thị một lời cũng chưa nói...

Nàng âm thầm thở dài bất đắc dĩ. Mẫu thân đối với nàng thì tốt vô cùng, thế nhưng về phương diện đối nhân xử thế lại như thể trời sinh thiếu mất một sợi dây thần kinh vậy. Bao nhiêu năm không gặp chị em dâu, dù không thân thiết thì cũng nên khách sáo vài lời chứ?

Ai...

Trong Vinh Hi đường, Tô lão thái thái ngồi ở ghế trên, dưới đất đứng mấy ma ma, lại có vài tiểu cô nương, còn có một vị phụ nhân ăn mặc tươm tất, trông hơn ba mươi tuổi. Tô Miên từ trong ký ức của nguyên chủ lục lọi một hồi, liền nhận ra được người ấy.

Bên kia chính là Lưu thị, không rõ vì sao vừa rồi lại không ra ngoài đón tiếp.

"Tức phụ bái kiến mẫu thân." Giản thị vừa thấy Tô lão thái thái, cuối cùng cũng mở miệng.

Tô Miên thấy vậy, cũng vội vàng nói: "Tôn nữ thỉnh an tổ mẫu."

"Tất cả đứng dậy ngồi xuống đi." Tô lão thái thái năm nay sáu mươi mốt, tai thính mắt sáng, tinh thần phấn chấn.

Tô Miên liếc mắt một cái liền biết, lão thái thái này vô cùng thông minh. Trong trí nhớ của nguyên chủ lại không có nhiều ấn tượng về bà, chắc là không thân thiết cho lắm.

"Tức phụ bất hiếu." Giản thị chỉ nói bốn chữ, lại không thêm gì nữa.

Tô lão thái thái hiển nhiên hiểu rõ tính tình nàng, cũng không để bụng: "Chuyện xưa không nhắc đến cũng được. Triển nhi mất, ngươi thương tâm. Về bên ngoại ở cũng là lẽ thường. Thế nhưng cha mẹ ngươi cũng đã mất, ca ca ngươi lại có gia đình, ở đó cũng nhiều điều bất tiện. Giờ trở về, thì hãy ở lại cho yên ổn."

"Nhưng mà..." Giản thị muốn từ chối.

"Không có nhưng nhị gì hết. Đã về Diệp Châu rồi, sao có thể để mẫu tử các ngươi ở ngoài chứ?" Tô lão thái thái nói.

"Tỷ tỷ trở về là tốt rồi. Chúng ta cũng vậy, là mẹ góa con côi, cả nhà sống cùng nhau vẫn hơn, Miên tỷ nhi cũng đã lớn, sang năm là năm chọn tú rồi, nếu nàng vào cung, chẳng lẽ ngươi còn một mình ở bên ngoài? Đừng nói là chúng ta không yên tâm, ngay cả Miên nhi cũng không yên lòng đâu."

Lưu thị bước lên khuyên bảo, giọng điệu chân thành tha thiết.

Tô lão thái thái không lên tiếng, chỉ liếc mắt nhìn Lưu thị một cái.

Lưu thị lập tức ngoan ngoãn lui ra phía sau. Tô Miên trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng.

Xem ra, Tô lão thái thái cũng chẳng ưa gì Lưu thị - loại thϊếp thất trèo lên làm chủ. Mặc dù bà không thân thiết với Giản thị, nhưng lại vô cùng coi trọng lễ nghi phép tắc.

"Thế nhưng... Miên Nhi không có ý định tuyển tú." Giản thị lo lắng nói.

"Bậy bạ! Nàng là tiểu hài tử, nói bừa mà ngươi cũng chiều theo? Nàng là thân phận gì? Dù không có cha, thì cũng là hậu duệ nhà quan, Tô gia chúng ta là dòng dõi thư hương. Không tuyển tú, sau này gả đi thế nào? Người tử tế ai muốn lấy nàng?"

Tô lão thái thái cầm chén trà sứ men lam trong tay, nặng nề đặt xuống bàn, trong phòng lập tức yên lặng như tờ. Giản thị bị dọa đến không dám thở mạnh một hơi.

Đủ thấy lão thái thái là người nói một không hai.

Tô Miên không nói lời nào, nàng nhìn ra Tô lão thái thái cực kỳ trọng lễ nghi, tốt nhất không nên động vào vảy ngược của bà.

"Miên nha đầu, ngươi nói xem, ngươi nghĩ thế nào?" Nhưng nàng chưa kịp nói, Tô lão thái thái đã hỏi tới.

"Tổ mẫu chớ giận, tôn nhi vốn cũng không có dự định gì, tuyển tú nếu rớt thì thôi. Nhưng nếu lỡ đâu trúng tuyển thì sao?" Tô Miên biết, Tô lão thái thái là người thông minh.

Nói chuyện với người thông minh, cho dù không nói rõ ràng, đối phương cũng hiểu.

Quả nhiên, Tô lão thái thái nhìn Tô Miên vài lượt rồi nói: "Thôi, chuyện này chưa bàn đến vội. Tỷ muội các ngươi cũng đã nhiều năm chưa gặp, trước tiên cứ gặp mặt một lần đi."