Lúc nhỏ nhận ra bản thân chọc phải Tà Thần, phản ứng đầu tiên của ta, chính là lợi dụng nó gϊếŧ ngược.
Đáng tiếc, ta mau chóng phát hiện ra, cái tên này uổng có “thần danh”, lại chẳng có thực lực can thiệp quá nhiều vào chuyện của thế giới này.
So với vị thần trong ảo tưởng của ta, thì Tà Thần lại càng giống như một lữ khách băng qua thời không, dựa vào việc cưỡng chế ký kết khế ước với ta để được ở lại đây.
Thậm chí, ta muốn có cái gì thì phải tiến hành trao đổi “ngang giá” với nó mới được.
Nhưng trước khi xác định được mức giá cao nhất mà ta phải trả là cái gì, thì ta tuyệt đối sẽ không phóng túng bản thân dễ dàng cầu cạnh nó.
Thể theo quy tắc, đánh một gậy tặng một quả táo ngọt, ta dỗ dành nó: “Ta đùa ý mà, ngươi lợi hại nhất, ta chỉ lo lắng mụ ta chết ở nơi này thì sẽ phiền phức lắm đa!”
“Như vậy đi, ta làm trao đổi với ngươi nhé! Nè, đây là nhẫn cỏ do tự tay ta làm ra đó, ta cho ngươi, đổi lại đêm nay ngươi ém góc chăn giúp ta nhé, có được không?”
Tà Thần nháy mắt chuyển giận thành mừng.
Nó tự hỏi trong chốc lát, xúc tu bên trái đập văng xúc tu bên phải, sau một hồi chém gϊếŧ lẫn nhau, xúc tu chiến thắng dùng đầu vòi xỏ vào chiếc nhẫn cỏ.
“Ha ha! Cống phẩm này rất tốt, ta rất thích.” Tà Thần hớn hở lắc lắc chiếc nhẫn, nói: “Ta nghĩ ra rồi, ta có thể làm thêm chút chuyện khác.”
Biết ngươi thích mê rồi, xúc tu đều biến thành màu hồng phấn.
Ta đang bận suy nghĩ về mấy chuyện xảy ra gần đây, không đặt lời này của Tà Thần ở trong lòng, tùy ý phất tay áo: “Ừa, ngươi đi chơi đi.”
Không ngờ đến đêm, vị ma ma mà Văn Ninh phái tới khúm núm bày tỏ muốn giúp ta rửa mặt chải đầu.
Ta hoảng sợ.
Bà ta như một hồn ma, đi về phía ta, ánh mắt dại ra, miệng lẩm bẩm: “Hầu hạ điện hạ.”
Giọng nói đắc ý của Tà Thần vang lên: “Thần minh lợi hại nhất tộc ta đều biết ô nhiễm tinh thần, chỉ có điều ta học nghệ chưa tinh, chỉ có thể khống chế mụ trong chốc lát.”
Nhìn ra tài nghệ của nó chả ra làm sao rồi.
Bởi vì bị chặn lại cho nên mụ ta chỉ có thể đứng ở đó, điên cuồng lặp đi lặp lại “hầu hạ điện hạ”, giọng nói âm trầm, ngữ điệu ngân nga thật dài, hiển nhiên có tư thế tụng nguyên đêm.
Ta với Tà Thần im lặng mà nhìn, cuối cùng không thể không đánh ngất mụ ta.
Tà Thần xấu hổ, xúc tu cuộn tròn.
Ta cười cười, ôm lấy một cái xúc tu đang muốn trốn của nó: “Đại nhân, ma ma này bị ngài ô nhiễm mất rồi, có còn tính là tế phẩm của ta không?”
Tà Thần gật đầu.
“Như vậy, ta muốn đổi lấy thời gian một khắc, vào đêm sinh nhật của ta.”
“Xin ngài giúp ta, giống như khống chế ma ma này, khống chế vài tên tùy tùng, chỉ cần trong thời gian một khắc là được.” (một khắc = 15 phút)
Ta muốn đưa tiễn mẹ ta.
Bà ấy sẽ chết vào đêm sinh nhật ngày đó của ta.