Ta hoảng sợ trốn sang bên cạnh, còn “vô ý” để Văn Ninh cào ra một vết thương thật dài lên sườn mặt ta.
Ta bụm mặt, hốc mắt ngấn nước: “Cớ gì hoàng tỷ lại làm như thế? Thường ngày ta …” Ta làm ra vẻ không dám mở miệng, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu, gương mặt thì đỏ bừng: “Ta chưa từng gặp thiên nhan.”
Đón lấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Doãn hoàng hậu, ta nhút nhát run rẩy, ngay sau đó quỳ gối đi tới bên chân bà ta, tứ chi bò rạp dưới đất hành đại lễ, nghẹn ngào nói: “Xin mẫu hậu minh giám.”
“Ngài biết, ta không dám.” Ta túm chặt mép váy bà, ngẩng đầu lên, vẻ mặt tràn đầy cầu xin.
Bà ta biết, ta ở lãnh cung đã lâu, chưa bao giờ được phép gặp hoàng đế.
Bà ta biết, ta không có chí lớn, trước nay chỉ mong cầu được xuất cung.
Doãn hoàng hậu ngừng ánh mắt, trước mắt bao người, cuối cùng thì bà ta vẫn phải vớt vát lại ít thể diện, bèn không nặng không nhẹ mà quát Văn Ninh: “Ninh Nhi, không được hồ nháo!”
Văn Ninh khóc lóc như cánh hoa lê ngày mưa.
Văn Ninh, hôm nay, trên triều dưới dân, cả các mệnh phụ phu nhân đều có mặt ở đây.
Bọn họ thấy ngươi ăn diện hào hoa xa xỉ, thấy ngươi không được phụ quân yêu thích, thấy ngươi thất lễ, ngoan độc, ngu xuẩn.
Từ nay về sau, ánh mắt của bọn họ khi nhìn ngươi, sẽ ngấm ngầm châm chọc. Trong đó có không ít người còn ngửi thấy thời cuộc hay đổi, về nói với nhi lang trong phủ, tuyệt đối không được để công chúa Văn Ninh nhìn trúng.
Ví dụ như, Tạ gia.
Văn Ninh, đế hậu xé rách mặt, là lễ vật mà ta tặng cho mẫu thân ngươi.
Sau đây, mới chính thức là lễ vật ta tặng ngươi.
Ngươi hãy từ từ mà hưởng thụ.
Sau khi hết thảy đã kết thúc, cuối cùng Văn Ninh cũng nhận ra thanh danh bản thân bị hao tổn, trong mấy ngày liên tiếp, nàng vội vàng tổ chức thịnh yến với mong muốn cứu vớt hình tượng.
Nàng không rảnh ra tay thì liền phái ma ma tới, nói là muốn dạy dỗ cung quy cho ta.
Tà Thần nóng lòng muốn thử: “Có cần ta giải quyết con mụ này không?”
Nó mê hoặc ta: “Hiến tế mụ cho ta đi, như vậy thì ngươi vừa có thể giải quyết mụ, vừa có thể dùng mụ để trao đổi thứ khác từ ta.”
Ta: “Vậy ta dùng mụ để đổi lấy ngôi vị hoàng đế, dám chơi lớn không?”
Tà Thần ỉu xìu.
Nó la lối gào khóc trong điện: “Ngươi đúng là chê ta vô dụng!”
Ta: “Đúng rồi.”
Tà Thần bực bội trong lòng, quyết định đêm nay sẽ không ém góc chăn giúp ta, để cho ta bị cơn rét tháng ba đông thành tảng băng, chết cóng luôn đi.