Chương 7

Nàng đi đến bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Úy Trăn, ngươi nhìn đi, lễ cập kê của ta hao tốn của cải quá, hoàng gia sao có thể xa hoa lãng phí như vậy được, không tốt lắm đâu!”

“Không bằng, lễ cập kê của ngươi, khỏi làm luôn đi!” Ngữ điệu hơi ngân dài, góc mắt vẽ phượng hoàng bằng phấn, khi cười híp lại thành một đường thẳng.

Ta cũng học theo, thấp giọng: “Tỷ tỷ.”

Lần đầu tiên trong đời ta gọi nàng là tỷ tỷ: “Ta chuẩn bị một phần lễ mọn cho, tỷ tỷ sẽ thích.”

Ta nhếch mép cười.

Ta đoán nụ cười này sẽ chẳng có ai thích, bởi vì Úy Văn Ninh thế mà bị dọa lùi về sau nửa bước, có không ít mệnh phụ phu nhân bắt đầu quét mắt nhìn nàng.

“Ngươi muốn làm cái gì?” Nàng hận không thể dùng ánh mắt khoét tim, móc phổi ta.

Đáng tiếc, tiếng nhạc vang lên, biểu hiện nghi thức sắp bắt đầu.

Văn Ninh dừng miệng.

Nhạc lên, tiếp theo là cung tần mời hoàng đế lên ngồi ghế rồng.

Người nam nhân đang ngồi trên ghế rồng, tay ôm một bầu rượu, mái tóc rối tung, không thèm liếc nhìn nàng một cái.

Nốc cạn bầu rượu, ông ta ném nó xuống dưới chân, chống đùi đứng lên, ý muốn rời đi.

Văn Ninh hoảng hốt nhìn về phía mẫu thân.

“Bệ hạ!” Doãn hoàng hậu mở miệng gọi, cố nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn, ánh mắt uy hϊếp: “Lễ cập kê của Ninh Nhi, ngài làm phụ quân …”

Hoàng đế cười lạnh, ngắt lời bà ta: “Trẫm thì tính là phụ quân cái gì?”

Ông chỉ vào ghế rồng: “Vị trí này, hoàng hậu lên mà ngồi đi.”

Gương mặt đang tươi cười của Doãn hoàng hậu cứng đờ.

Tiếng nhạc bỗng im bặt.

Dâu trưởng nhà họ Doãn liếc mắt với hoàng hậu, dẫn đầu cúi người quỳ xuống, trán dập thật mạnh xuống sàn, chỉ trong giây lát, trước mắt đã là một mảnh người đang quỳ.

Văn Ninh run rẩy, rưng rưng gọi “Phụ hoàng!”, nhưng chỉ đổi lại được một ánh mắt chán ghét.

Doãn hoàng hậu nhắm mắt, túm lấy Văn Ninh cùng quỳ xuống: “Thần thϊếp không dám.”

Hoàng đế không để ý tới bà mà chỉ cười lớn, sau đó nghênh ngang rời đi.

Lần đầu tiên trong mười năm cầm quyền của mình, Doãn thị bị hoàng đế giáp mặt làm khó dễ.

Lại còn là ở trong đại lễ cập kê của con gái bà.

Một đám ngồi im như ve sầu mùa đông, không ai dám nhắc tới chuyện cài trâm.

Đột nhiên, Văn Ninh quay đầu nhìn về phía ta.

Ta dùng khẩu hình nói với nàng: “Sinh thần cát lạc.” (Sinh nhật vui vẻ, may mắn!)

Sau lại phát sinh ra một chuyện cực kỳ hề hước.

Văn Ninh bị kí©h thí©ɧ liền gào lên, nhào tới chỗ ta: “Mẫu hậu, đều là nó, chính là nó giở trò quỷ.”