Chương 6

“Ham muốn tình cảnh khốn cùng của ta, hay là ... tham vọng nhỏ bé của ta?”

Tà Thần trầm ngâm một lát, nói: “Nói không chừng là cái loại tình yêu tuân theo quy tắc bù trừ của nhân loại mấy ngươi, người thượng đẳng đem lòng yêu người hạ đẳng…”

Nó vội ngậm mồm lại.

Đã chậm!

Ta lạnh mặt đè nó vô góc giường, tóm lấy mấy cái xúc tu của nó, cột lại thành nơ con bướm.

Tà Thần ngốc nghếch vụng về muốn tự gỡ ra, kết quả lại còn làm rối hơn, tự cột bản thân thành một cục tròn vo.

“Cứu, cứu ta với!”

Haiz! Ta thở dài.

Nửa đêm, công chúa vô dụng giúp thần minh đại nhân vụng về tháo mấy cái xúc tu đang bị quấn chặt ra.

Hơ hơ.

Nó tự biết mất mặt, dùng xúc tu cầm cái hộp thuốc giơ lên, mượn thuốc hiến công chúa: “Soi gương khó nhìn rõ, để ta bôi thuốc cho ngươi đi, vết thương trên cổ ngươi vẫn chưa có khỏi đâu.”

Ta gật đầu, duỗi tay vén mái tóc dài sang một bên, lộ ra phần cổ.

Những cái xúc tu vươn ra từ làn sương mù màu đen, nhẹ nhàng xoa lên cần cổ trắng tuyết.

Đêm đã khuya.

Tà Thần lơ lửng ở phía trên, bốn cái xúc tu thả ra, bao phủ lấy ta, ngăn cách ánh trăng xuyên vào căn phòng, trông cứ như là một cái l*иg giam kinh khủng.

Nhưng chỉ có ta biết, bên trong đêm tối, những chiếc xúc tu mềm mại này đang nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta, dỗ ta ngủ.

Không có nơi nào, an toàn như nơi này.

Mười năm nay, đêm nào cũng như vậy, ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lần này, ta mơ một giấc mơ.

Ta mơ về cái đêm mười năm trước, một tiểu cô nương bất lực cuộn mình nép vào góc tường, muội ấy không gặp Tà Thần, ngược lại gặp gỡ một tiểu nam hài xinh xắn như ngọc.

Tiểu nam hài đến gần, dáng vẻ tiểu đại nhân quát lớn, đe dọa đám cung nữ của cô bé.

Sau đó kéo cô bé ra, bảo muội đừng sợ.

Cậu nói: “Huynh là Tạ Kính.”

***

Lễ cập kê của công chúa đều được tổ chức rất long trọng.

Văn Ninh trên ta, tất nhiên là lễ cập kê cũng trước ta.

Ước chừng xuất phát từ tâm lý muốn khoe mẽ, nàng phái người đặc biệt “mời riêng” ta đến xem lễ.

Nàng trang điểm cực kỳ xinh đẹp, váy dài uốn lượn, đang đứng giữa đám người, không khác gì một chú chim phượng hoàng kiêu ngạo,.

Doãn hoàng hậu chỉ có một cô con gái là nàng, hận không thể đập hết cả cái quốc khố lên người nàng ta, người lo liệu phục sức nghi trượng cho nàng ta chừng có trăm người, mà dựa theo lễ chế, thì chỉ có ba.

Văn Ninh ưỡn thẳng sống lưng, đắc ý nhìn về phía ta.