Tạ Kính lắc đầu bất đắc dĩ: “Thần đi ra ngoài xử lý việc riêng với công chúa Văn Ninh.”
“Xử lý như thế nào?”
Tạ Kính nói với vẻ mặt thản nhiên: “Cho dù Tạ thị không đứng bên cạnh điện hạ, cũng tuyệt không kết minh với Doãn thị.”
Nhận được câu trả lời vừa ý, ta chấp nhận lời cáo từ của chàng.
Lúc bước chân qua ngưỡng cửa, ta nghe thấy Tạ Kính thấp giọng nói một câu, có lẽ là cố ý nói cho ta nghe, hoặc là chỉ tự nói với chính mình: “Kính thuở nhỏ đọc sách, có chí đền ơn nước, thà giữ hương trên cành đến lúc khô héo, chứ không muốn nhập cung hầu hạ Tử.”
Ta không biết, khi ta đi rồi thì Tạ Kính vẫn luôn nhìn chăm chú vào bóng lưng ta, cho đến hoàn toàn biến mất thì chàng mới dời mắt đi nơi khác.
Chàng đã không nói toàn bộ sự thật.
Buổi sáng ngày hôm đó, sau khi tỉnh lại, trừ bỏ bức thư thì trong đầu chàng còn xuất hiện một số hình ảnh vụn vặt.
Chàng thấy Úy Trăn cả người đầy thương tích nhận thuốc trị thương từ tay chàng, thấp giọng nói cảm ơn chàng.
Chàng thấy nàng đang cầm quả đào, nghiêng đầu hỏi mình: “Tạ Kính, ăn đào không?”
Cũng thấy nàng mặc trang phục hoàng đế, ngoái đầu nhìn về phía chàng, vươn tay ra: “Tạ Kính, luôn đứng ở bên cạnh ta nhé.”
Tạ Kính cảm thấy thật là vớ vẩn, làm như thật sự có một Tạ Kính yêu Úy Trăn, đưa tay cho nàng, vì một câu này mà tự vây chết bản thân trong bốn bức tường cung vời vợi.
Làm sao sẽ có một Tạ Kính ngu ngốc như vậy?
Tạ Kính thu lại suy nghĩ, cụp mi cuối đầu xem hôm nay mình ăn mặc có thỏa đáng hay không, sau đó, chàng ta đẩy cửa ra, đi dọc theo hành lang, tới nơi mà công chúa Văn Ninh đã sắp xếp cho chàng nghỉ ngơi trước đó.
Đột nhiên chàng nhớ tới ngày xuân năm đó, từng có một thoáng gặp gỡ vị công chúa trong cung.
Chàng không thể nói rõ, một thoáng nhìn qua kia, có phải trái tim cũng từng rung động hay không.
Có lẽ là có, bằng không thì chàng đã không đặc biệt chuẩn bị thuốc trị thương để tặng cho nàng.
Chỉ tiếc, thuốc chưa kịp tặng thì đã vô ý đánh mất.
Cũng tiếc thay, mùa xuân đó đã qua.
Ta mới về đến lãnh cung, Tà Thần liền vội vã hỏi: “A Trăn, Tạ Kính có ý gì vậy?”
Ta cố tình trêu nó: “Ý tứ chính là, chính là …” Ta cong ngón tay, ngoắc nó lại gần, quả nhiên, nó bị mắc mưu, ánh mắt trông mong nhìn chăm chú vào ta, ta nói: “Chính là không nói cho ngươi.”
Tà Thần bất lực nổi giận.
Nó dè dặt hỏi ta: “Ý là hắn không muốn cưới Văn Ninh, nhưng cũng không muốn về sau ở cùng một chỗ với ngươi ư?”
“Không sai.”
“Nhưng nếu ngươi đăng cơ, thì khi đó hắn sẽ chỉ dưới một người trên vạn người.”
Tạ Kính không phải kẻ đắm chìm trong quyền thế công danh, làm phò mã của công chúa cũng vậy, làm quân hậu của nữ đế cũng thế, đối với chàng, nếu như lựa chọn buông bỏ khát vọng cả đời, co đầu rụt cổ ở phía sau hậu trạch, cái này còn không bằng lấy mạng của chàng, bị vây chặt trong bốn bức tường cung, chàng có thể … sống được bao lâu?