Đáng tiếc, đối phương bị mù, vẫn luôn cúi đầu uống trà, chưa từng ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái.
Quá nửa buổi tiệc, người nọ lấy cớ thân thể không khỏe, rời đi.
Gương mặt đang cười tươi của Văn Ninh cứng lại. Chưa được bao lâu, nàng dặn dò vài quý nữ phụ trách nơi này, nói là bản thân muốn đi đổi xiêm y, sau đó vội vàng rời đi.
Mí mắt ta khẽ giật giật.
Một ý tưởng hoang đường dần dần hiện lên trong đầu.
Trời đã về khuya, giữa sân, những đôi nam nữ đã có hôn ước từ sớm, hoặc là những đôi lang có tình, thϊếp có ý lặng lẽ đi về hướng hai bên hành lang. Nơi đó có một bức bình phong, xuyên qua là có thể tới Viên Uyển, nơi nghỉ ngơi của khách nhân trong cung.
Ta vờ như muốn về phòng, đi về phía bên kia được một đoạn. Tới chỗ ngoặc, bỗng có một bàn tay từ bên trong cánh cửa vươn ra, kéo ta vào.
“Đừng lên tiếng, điện hạ, là ta.”
“Tạ đại nhân?”
“Cơ hội khó được, nói ngắn gọi, điện hạ, ta chỉ hỏi ngài một câu.” Tạ Kính nhìn chăm chú vào ta: “Ngài có lòng mưu đại vị hay không?”
Ta thử hỏi: “Đại nhân nói cái gì thế?”
Tạ Kính nói khoảng thời gian trước, chàng ta ngủ một giấc dậy thì phát hiện bên gối có một phong thư rất dài.
Trên thư giới thiệu về vị công chúa ở lãnh cung mà chàng từng sinh lòng cảm thương , Úy Trăn, nhưng thứ khiến cho người kinh sợ nhất chính là lời bình về nàng.
“Đa mưu túc trí, kham nổi minh chủ.”
Mấy chữ này khiến cho Tạ Kính trăn trở rất nhiều ngày.
Đương kim chỉ có một đứa con trai, nhiều năm trước đã chết non, Doãn hậu cầm quyền, hoàng tự còn sống chỉ có mỗi công chúa Văn Ninh và vị kia ở lãnh cung.
Tuy nói trước đây cũng từng có nữ đế, nhưng Văn Ninh không gánh nổi trọng trách này, còn vị kia thì nghe nói là nhát gan, sợ phiền phức. Trước đây, nếu chọn người thừa kế thì Tạ Kính chỉ hướng mắt về phía chi thứ hoàng tộc, không ngờ …
Tạ Kính nghiêm túc hỏi: “Sau mười năm, đế hậu đột nhiên xảy ra tranh chấp, sau lưng có phải là bút tích của điện hạ hay không?”
Ta nhận ra, có lẽ đây là lễ vật mà “Tạ Kính” đã nói đêm đó.
Đến lúc nhận lễ rồi.
Ta gật đầu.
Vẻ mặt Tạ Kính phức tạp: “Thần đã hiểu.”
Chàng ta nhẹ nhàng gõ vào khung cửa sổ, bên ngoài truyền tới một tiếng mèo kêu rất nhỏ.
Đợi qua mấy lượt hô hấp, Tạ Kính mới nói với ta: “Hiện tại điện hạ có thể đi ra ngoài, ngài yên tâm, bất luận như thế nào thì chuyện đã nói ở đây, chỉ có trời biết đất biết, ngài biết ta biết.”
Ta hỏi lại: “Tạ đại nhân không đi sao?”
Tạ Kính chắc chắn phải là một diệu nhân, vừa nghe huyền âm đã biết nhã ý, nhưng chàng ta không muốn nhiều lời: “Thần còn việc riêng cần xử lý.”
Khi chàng nói lời này, mặt mày như treo sương, mờ mịt cho ta đáp án.
Ta cười xùy một tiếng: “Tạ Kính, hôm nay ngươi chỉ thử ta thôi à, ta thiệt tình đối đãi, Tạ đại nhân lại cứ cố ý nói sang chuyện khác, thật sự không thẳng thắn thành thật.”