Mắt lạnh nhìn đế hậu đấu tranh được một thời gian, ta tính toán ra tay, tốt nhất là dụ dỗ tất cả thế lực trong triều.
Nước càng đυ.c, ta mới càng dễ làm ngư ông buông cần.
Không ngờ so với ta, thì còn có người kiềm lòng không đậu hơn.
Văn Ninh lấy danh nghĩa Doãn hoàng hậu, ngày sáu tháng sáu mở tiệc chiêu đãi các triều thần có con trai chưa lập gia đình. Ngoài dự kiến của ta, nàng vậy mà người bề trên nhân nhượng kẻ bề dưới, mời ta đến đó.
“Ngày 6 tháng 6, ngươi cũng đến đi.” Nàng hất cằm, cung nhân bên người nâng tới một cái rương: “Thưởng cho ngươi.”
Ta giữ vững vai diễn trước giờ, vâng vâng dạ dạ nhận lấy cái rương, bày ra dáng vẻ vô cùng cảm kích.
Vẻ mặt của Văn Tinh nháy mắt trở nên phức tạp, nàng nói: “Không phải ngươi luôn muốn xuất cung ư? Đến lúc đó trang điểm cho đẹp vào, để ý mấy tên thanh niên tuấn tú, thành hôn xong thì ra cung lập phủ, đương nhiên, đừng có vọng tưởng với dài tay, bằng không chớ trách bổn cung chặt hết móng vuốt của ngươi.”
Đoàn người Văn Ninh nghênh ngang rời đi.
Tà Thần cảnh giác mở cái rương, bên trong là một bộ cung trang màu xanh ngọc bích, phối thêm một bộ trang sức, nó kiểm tra trong ngoài hết một lượt, không thấy có vấn đề gì.
“Nàng ta đổi nết à?” Tà Thần nói móc.
“Không phải đổi nết, là muốn hành sự. Bởi vì là chuyện cực kỳ quan trọng, nàng ta thậm chí bằng lòng làm lành với ta.” Trong đầu ta nhanh chóng quét qua mấy chuyện phát sinh gần đây.
Văn Ninh đến đây khiến ta có cảm giác cấp bách hơn, trước đây không có lễ cập kê với ta mà nói thì cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, bởi vì cái này có nghĩa là ta chưa được tính là chính thức trưởng thành, sẽ không gấp bàn chuyện hôn sự, nhưng Văn Ninh, thậm chí là Doãn hoàng hậu hiển nhiên đã lần nữa nhắm vào ta.
Đây không phải là một tín hiệu tốt.
Động tác phải nhanh lên.
Ta nghĩ nghĩ, bèn lấy bút viết một bức thư, đưa cho Tà Thần: “Nhờ ngài đưa cái này cho Tạ Kính.”
Nó chậm rì rì nhận lấy, lần đầu tiên hỏi ta: “Trong này viết cái gì vậy?”
Ta thấy đám xúc tu trên người nó hết cuộn rồi lại mở, thể hiện rõ chủ nhân đang lo lắng và nôn nóng.
Thôi rồi!
Tà Thần đã bị thuần hóa quá xa.
“Không có gì, chỉ là ném đá dò đường.”
Ngày sáu tháng sáu, yến hội của Văn Ninh rất náo nhiệt, nam khách và nữ khách tuy cách nhau một hồ nước nhỏ, nhưng khoảng cách cũng không xa. Bên này vừa nghỉ đánh đàn, bên kia liền bắt đầu ngâm thơ đối câu, đều ra sức hấp dẫn sự chú ý của đối phương.
Ta tránh một bên, thưởng thức mấy con công xòe đuôi, thuận tiện nhìn xem Văn Ninh muốn giở trò gì.
Nói thật, tuy có hơi vụng về nhưng Văn Ninh lại rất xinh đẹp, kết hợp thêm tài múa thì lại càng tuyệt vời.
Nàng ta to gan nhảy một điệu Tây Vực, phong tình diễm lệ bắn ra tứ phía, ánh mắt luôn luôn dõi về một nơi, mặc cho ai cũng đều nhìn ra lòng nàng ngưỡng mộ người nào.