Khi Tà Thần trở về, ta đang ngồi ở mép giường, phát ngốc.
Nó cũng không vui vẻ lắm, lúc nhìn thấy ta thì tức giận hừ một tiếng.
Ta trêu ghẹo: “Sao nào, không phải ngươi ước gì ta với Tạ Kính sớm kết thành đôi à? Hao hết tâm tư làm cho chàng ta tới được đây, rồi giờ lại thấy không vui ư?”
Tà Thần là một đứa nhỏ thật thà, nó gật đầu, rồi sau đó lại lắc đầu, cuối cùng vẫn là gật đầu: “Đúng vậy, hẳn là ta nên vui mừng.”
“Đây là ta nợ ngươi.” Nó tự gõ tỉnh bản thân, nói: “Nếu lúc ấy không có ta giữa đường nhảy ra, thì có lẽ các ngươi đã quen biết nhau từ sớm.”
“Sau đó thanh mai trúc mã, lâu ngày sinh tình, hắn giúp ngươi đăng cơ, các ngươi thuận lợi …”
“Ta vẫn luôn nghĩ cách đền bù cho ngươi, thật sự. Ngươi đừng ghét bỏ ta.”
Tà Thần đau lòng, xúc tu biến thành màu xanh lam.
Tà Thần thường ngày rất vô tư, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy trên người nó xuất hiện màu sắc khác.
Ta có ý xấu mà liếc nhìn màu sắc mới mẻ trên làn da của nó, sau đó mới chậm rì rì nói: “Không sao cả.”
Tà Thần xoay vòng vòng quanh ta, định dùng xúc tu làm ta chóng mặt: “Thật vậy chăng? Thật vậy chăng? Đừng cho rằng ta không biết nhé, ngươi là một con nhóc rất thù dai, ngươi đã nói không sao thì không được nuốt lời đó.”
“Như vậy à, vậy ta nghĩ kỹ lại xem.” Ta ngồi xuống, giống như đang tự hỏi.
Tà Thần cũng bồi hồi nghĩ về kiếp làm thần của mình, nội dung suy nghĩ có lẽ là tại sao một vị thần vĩ đại như nó lại cứ luôn thích nói mấy câu tự hố mình vậy?
Lúc ta quay đầu nhìn lại, Tà Thần đang dùng xúc tu quấn chặt cổ nó, tự treo lên.
Nếu như cái kia có thể gọi là cổ mà nói.
“Ngươi đang làm cái gì đấy?”
“Đang tự sát.” Tà Thần bi thống nói.
“Xì~” Ta không nhịn được, lớn tiếng cười nhạo.
Tà Thần nói cho ta biết, nó đã tìm được Tạ Kính yêu ta ở trong thế giới ban đầu, sau đó kéo hắn nhét vào thân thể Tạ Kính hiện tại.
“Chỉ có điều ta là tay mơ.” Tà Thần thành thật thừa nhận: “Nghiêm khắc mà nói, thì Tạ Kính kia đã không còn sống, cho nên nhiều lắm thì hắn cũng chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng hắn đã hứa với ta, sẽ dốc hết khả năng để gây ảnh hưởng tới Tạ Kính hiện tại, khiến hắn trợ giúp ngươi.”
“Hắn nhất định là rất…yêu, con người các ngươi dùng từ này đúng không?” Tà Thần nói: “Hắn sẽ rất yêu ngươi.”
Không biết lúc ấy đầu óc của ta nghĩ thế nào mà trong nháy mắt muốn nó lật ngược quyết định ban đầu, buột miệng hỏi: “Vậy ngươi có vui vẻ không?”
Màu sắc trên người Tà Thần bắt đầu biến hóa kịch liệt, cuối cùng để lại một màu trắng mờ mịt.
“Ta cảm giác bản thân rất kỳ lạ.” Tà Thần thử dùng xúc tu tiếp xúc lẫn nhau, kiểm tra xem không khỏe chỗ nào.
Cuối cùng, nó nói: “Nếu như A Trăn vui, vậy ta cũng sẽ vui.”
Ngốc quá!
Ta sờ sờ xúc tu nhỏ của Tà Thần.
Để kéo “Tạ Kính” tới đây, hiển nhiên Tà Thần đã phải trả cái giá lớn, những xúc tu cường tráng trên người nó đều bị gãy hết.
Ta nói: “Tạ Kính sẽ …. không bao giờ trở thành Tạ Kính yêu ta kia, nhưng với hắn mà nói, đây mới là tốt nhất.”
“Ta sẽ không trách ngươi.”
Tà Thần nghe không hiểu, đầu óc nó vẫn còn đang trống rỗng.
Cuối cùng, nó mới “à” lên một tiếng, âm cuối hơi ngân nga.