Chương 16

Tạ Kính mỉm cười, chàng nói: “Ta là Tạ Kính, nhưng không phải Tạ Kính mà công chúa từng gặp gỡ đời này.”

“Nếu như thần minh đại nhân chưa từng xuất hiện, thì ta sẽ là Tạ Kính người mà từ nhỏ đã quen biết công chúa.”

Ta nhớ tới giấc mộng mà mình từng trải qua.

Tạ Kính bé con lạnh giọng trách mắng cung nữ đang kể chuyện ma, cũng vươn tay về phía ta: “Không sao đâu, có đứng lên được không?”

Nếu không có Tà Thần, thì đây sẽ là lần gặp gỡ ban đầu của chúng ta ư?

Tạ Kính cố gắng giải thích: “Công chúa có thể hiểu ta là Tạ Kính đến từ một thế giới khác. Ở cái thế giới kia, chúng ta….”

Sau khi im lặng một lúc lâu, chàng ta mới nói: “Chúng ta có quan hệ rất tốt.”

Ta đã hiểu, đây là “Tạ Kính” ở trong thế giới và quỹ đạo ban đầu. Theo như lời Tà Thần nói, là Tạ Kính thanh mai trúc mã với ta, là người tương thân tương ái với ta.

Ta thử hỏi: “Vậy ở trong thế giới kia, chúng ta có kết cục như thế nào vậy?”

Thật ra mà nói, ta cũng không tin tưởng lắm vào việc chúng ta có thể ân ái đến già.

Ta và Tạ Kính, là cùng một loại người.

Quả nhiên, Tạ Kính không có trực tiếp trả lời ta.

Chàng chỉ nói: “Cho dù là kết cục thế nào thì thần đều cam tâm tình nguyện, điện hạ chỉ cần biết rõ điểm này là được.”

Sau khi tìm đại một cái ghế nào đó, chàng ta phủi phủi rồi ngồi xuống: “Chuyến này ta tới thật không dễ dàng gì, xin công chúa nể mặt cùng chơi pháo hoa với Tạ mỗ một lần này đi.”

Tạ Kính nghiêng đầu nhìn phía ta: “Dẫu sao thì Tạ mỗ cũng đã tặng cho công chúa một phần lễ lớn.”

Ta đã hiểu đại khái, gật đầu.

Sợ có người nhìn thấy ánh lửa, nên chúng ta thắp pháo hoa nhỏ ngay trong điện.

Có lẽ Tạ Kính đã mất rất nhiều công sức mới có thể làm ra pháo hoa này, khi dây pháo thắp lên, hoa lửa tí tách, nổ ra xung quanh như những ngôi sao nhỏ bé.

Ánh lên tia sáng lấp lánh từ trong đôi mắt chàng, thắp sang gương mặt của ta.

Đương nhiên, nghiêm khắc mà nói thì đó cũng không phải là ta.

Chàng ta chỉ đang nhìn “Úy Trăn” người thương của mình.

Ánh sao nổ tí tách một hồi thì tắt, rơi xuống mặt đất.

Tạ Kính thẫn thờ nhìn ta một hồi lâu, mới đứng dậy chào tạm biệt: “Thần đi chuẩn bị lễ vật cho công chúa, liền bái biệt tại đây.”

Trong khoảng thời gian ngắn, ta không biết phải trả lời thế nào.

Tạ Kính cũng không thèm để ý, chỉ cười nói: “Điện hạ, bất luận lúc nào, Tạ Kính đều sẽ là thanh kiếm sắc trong tay ngài, tùy ngài sử dụng.”

Chàng hướng về phía ta, lạy dài: “Điện hạ bảo trọng.”

Sau đó biến mất trong bóng đêm.

Quả nhiên là Tà Thần dẫn chàng tới.