Ta không thể không ép bản thân nhớ tới lần đầu tiên gặp gỡ Tà Thần ở nơi này, tiếng âm thanh xương cổ vỡ vụn, cảnh cái xác cung nữ biến mất …
Sau đó không ngừng nhắc đi nhắc lại trong lòng mình, rằng nó chỉ là một Tà Thần không có tục danh, ta không cần phải cảm thấy áy náy vì đã lợi dụng Tà Thần.
Ta vừa kiêng dè, lại vừa ỷ lại vào nó.
Tà Thần đang nằm ườn ra, mấy cái xúc tu duỗi dài, chợt nhận thấy lòng ta không yên, nó bèn giơ một cái vòi lên, nói: “Được rồi, cung phụng đã kết thúc, nói ra điều ước của ngươi đi.”
Nó vô cùng săn sóc, bay tới bên cạnh cửa sổ, bày ra tư thế có thể lập tức đi làm việc.
Hầy, làm thần mà khờ quá thì cũng không tốt.
Lương tâm đáng chết lại bắt đầu công kích ta.
Đề phòng bản thân đổi ý, ta hỏa tốc mở miệng: “Đại nhân, sau khi sự thành, ta có lễ vật muốn tặng cho ngài.”
Tà Thần hiếm khi do dự, nó cào cào khung cửa sổ: “Ta cũng có lễ vật muốn tặng cho ngươi.”
Giống như là nén đau hạ quyết tâm, Tà Thần cũng hỏa tốc nói ra: “Đêm mai là ngươi có thể nhận được.”
À, có lẽ là quà sinh nhật của ta, ta cũng không nghĩ nhiều.
Mỗi một năm, không có người nào tặng quà sinh nhật cho ta.
Nhưng sẽ có một tên thần minh ngu ngốc làm điều đó.
Tuy rằng, mấy thứ nó tặng có hơi kỳ quái.
Lần này cũng không ngoại lệ, cái thứ đó lạ lùng tới mức khiến ta phải hét lên: “Ngươi dừng có tới đây!”
Tạ Kính chống tay lên đầu tường, lưu loát nhảy xuống.
“Tạ đại nhân tới đây làm gì?” Ta cảnh giác hỏi chàng ta.
Tạ Kính nhìn ta bằng ánh mắt đầy hoài niệm, giọng nói dịu dàng: “Ta gấp gáp tới đây là để tặng quà sinh nhật cho nàng.”
Ta: ?
Á á á á! Ta hận không thể vặn mấy cái xúc tu của Tà Thần thành bánh quai chèo.
Ta không dám tưởng tượng việc nó đã làm cái gì với Tạ Kính, mới khiến cho chàng ta từ một bông hoa thanh cao lạnh lùng, tự động đóng gói tặng không cho người.
Tạ Kính móc ra một gói pháo hoa nho nhỏ, đưa cho ta: “Muốn chơi không?”
Ta tránh tay chàng: “Xin lỗi, ta không thích chơi thứ này.”
Tạ Kinh buồn bã cụp mắt: “Phải không? Ta nhớ khi còn nhỏ nàng đã nói là thích pháo hoa nhất, khi đó, ta cũng đã hứa hẹn, chờ khi nàng cập kê thì sẽ tặng cho nàng một hồi pháo hoa.”
Xong rồi, Tà Thần đã tiến hóa thật rồi ư?
Điều này, làm sao mà nó có thể nhét thêm ký ức chưa từng tồn tại vào đầu người ta được?!
Trên mặt ta viết rõ “Ta với công tử xưa nay không quen biết, ngươi ăn nói lung tung cái gì đấy!”