Chúng ta im lặng một lúc thật lâu, sau đó ông nói: “Lúc ta nhìn thấy a nương con, trong tay nàng đang nắm chặt đôi hoa tai năm đó ta tặng, lúc ta đưa nó cho con, thì đã dự đoán được có ngày con sẽ đưa nó cho nàng, nhưng con lại không ngờ rằng, sau khi nàng ấy cầm được, thì đã không còn lưu luyến gì.”
“Nếu như nàng có thể gắng thêm chút nữa, có lẽ ta …”
“Con yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để cho độc phụ kia đυ.ng đến con.” Ông nâng ta dậy, mặt lộ vẻ kiên quyết: “Trẫm còn không đến mức ngay cả cốt nhục của mình cũng không bảo vệ được.”
Hoàng đế nói xong thì vội vã rời đi.
Mặt ta không chút thay đổi nhìn theo bóng dáng của ông.
Ai rảnh đi quan tâm cái miệng thối không biết giữ nguyên tắc của nam nhân kia, ta co đầu rút cổ ở lãnh cung, lén bắn tên, không buông tha mỗi một cơ hội thêm dầu vào lửa.
Nếu như hoàng đế đã bước lên trước một bước, vậy thì đừng mong lùi lại.
***
Gần đây Tà Thần mệt sắp chết, mấy cái xúc tu của nó mỗi ngày đều nằm sấp trên giường, tỏ vẻ sức cùng lực kiệt.
Chả là, để che giấu hoàn toàn thế lực phía sau lưng mình, ta đã ủy thác nó thay ta truyền tin cho nhóm bọn họ, gần đây tần suất truyền tin hơi nhiều.
Tà Thần ngồi phịch trên giường, nó dựng thẳng một cái xúc tu, hướng về phía ta làm thành một vòng tròn ý nói “đã xong”: “Mệt quá mệt quá, nghỉ ngơi thôi.”
Ta nói: “Muốn hỗ trợ xoa bóp không?”
Tà Thần rụt rè đưa xúc tu qua: “Được á, như vậy thì ta đây còn có thể làm thêm chút nữa.”
Ta dùng tay xoa bóp mấy cái xúc tu của nó.
Tà Thần rên hừ hừ, xúc tu như được phủ phấn.
“A Trăn thật tốt!” Nó thỏa mãn nói.
Lòng ta khẽ run.
Tà Thần đơn thuần đến mức nói ngươi ngốc là đã đề cao ngươi rồi!
Có khi ta cũng sẽ hoài nghi, Tà Thần này thật sự là thần minh vừa sinh ra đã biết hết tất cả mọi chuyện ư? Tà Thần có thể biết tất cả bí mật trên thế gian, nhưng lại giống như không hề biết chút gì về lòng người.
Khi còn bé, ta với nó thường trao đổi chuyện xưa với nhau.
Ta kể cũng chỉ là mấy giai thoại được bịa trong sách vở, mà nó bị ta dụ dỗ kể lại mấy chuyện, đều là những chuyện thật sự đã xảy ra trong hoàng thành này.
Có lẽ Tà Thần này chỉ mới được sinh ra, vẫn còn là một tấm chiếu non nớt, nó sẽ ngồi chen chúc bên cạnh ta, thu nhỏ bản thể cho vừa vặn với cái chăn, hớn hở thúc giục ta: “Hôm nay còn trao đổi chuyện xưa hay không?”
Mỗi một lần, ta đều có cảm giác như mình đang lừa gạt một đứa ngốc, đối với hành vi của mình sinh ra cảm giác tội lỗi mãnh liệt.