Chương 13

Hôm sau, ta vừa tự làm bữa tối cho mình, vừa chờ người.

Thường ngày thì Doãn hoàng hậu ngự hạ cực nghiêm, nhưng hôm nay, trong cung huyên náo ồn ào, rất nhiều lời đồn đãi được lan truyền.

Cũng chả có gì, đế hậu choảng nhau thôi ấy mà!

Nghe nói, Doãn hoàng hậu cầm bình sứ nện lên chân hoàng đế, còn mắng to: “Ngươi có thể dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ nữ nhân kia chết vì ngươi, thì tại sao không tự sát theo nàng ta luôn đi?”

Hoàng đế phát điên bóp cổ hoàng hậu ngay tại chỗ, hai người nhào vào cấu xé, tuy là nam nhưng hoàng đế sớm bị hàn thực tán đào rỗng thân thể, cho nên, sức đánh của hai bên sàn sàn nhau.

(Hàn thực tán: ngũ thạch tán, thời xưa dùng để trị bệnh sốt, thương hàn, về sau, người ta thay đổi thành phần của nó, biến nó thành “tiền thân” của thuốc phiện ngày nay.)

Các cung nhân không dám kéo đôi phu thê tôn quý bậc nhất thiên hạ này ra, tất cả nhìn nhau, không biết phải làm sao bây giờ.

Ta thầm than trong lòng, tiếc quá nhở, sao không đánh chết luôn nhỉ?

Hoàng đế tới đúng lúc ta đang làm bữa tối.

Mấy năm gần đây, Doãn hoàng hậu buông lỏng cảnh giác đối với ta, không hỏi không rằng, ông liền lén lút tới gặp ta, có rất nhiều chuyện đều là ta mượn tay ông làm.

Tóc tai rối bù, khoác áo choàng, bên trong là y bào rộng thùng thình, chắc là ông ta vừa mới hút hàn thực tán.

Lòng ta cười lạnh.

Thấy chén cháo loãng trong tay ta, nhìn lên gương mặt lấm lem tro bụi của ta, hoàng đế rơi lệ.

“Mẫu thân con, hoăng rồi.”

Loảng xoảng!

Chén cháo trong tay ta rớt xuống đất, nước mắt theo đó lăn dài.

Ông đi lên trước, ôm ta, hai người chúng ta ôm nhau òa khóc.

Sau khi khóc được một lát, ta nâng tay lên lau khô nước mắt của mình, gọi: “A cha.”

Giống như khi ta còn bé, cười ngọt ngào mà nói với ông: “A cha đừng khổ sở, chắc là con sẽ được gặp a nương nhanh thôi, hai mẹ con rất nhanh sẽ được gặp nhau.”

Hoàng đế nhanh chóng phản ứng lại: “Trẫm sẽ bảo vệ con thật tốt, quyết không để con đi theo bước của Nhược Nhi.”

Lòng ta buồn nôn mấy trận.

Năm đó, ông cũng nói với nương ta như thế.

Nhưng năm ấy, thái tử chết yểu, Doãn hoàng hậu không hề cố kỵ mà bắt nhốt a nương ở Điện Phương Minh, khi đó, tên nam nhân này cũng chỉ biết quay đầu đi.

Hiện giờ biết áy náy, biết đau khổ, còn ý nghĩa gì nữa?

Ta không tiếp lời này của ông, chỉ cúi đầu nhìn xiêm y trên người: “A cha, cho Trăn Nhi một bộ xiêm y mới đi, con muốn dùng dáng vẻ xinh đẹp gặp lại a nương.”

Ta lộ vẻ mặt buồn bã: “Con gái, không sống tạm bợ nổi nữa rồi.”

Hoàng đế bi thương lui về sau hai bước, nhìn ta đang ngồi dưới đất bi ai rơi lệ.