Chương 12

Thời gian một khắc sắp hết.

Nuốt vàng tự sát là một cái chết rất đau đớn, a nương không muốn ta nhìn thấy dáng vẻ dữ tợn của bà trước khi chết, bèn dùng lời lẽ kịch liệt đuổi ta đi.

A nương nói: “Trăn Nhi, con có thể báo thù, nhưng đừng vĩnh viễn sống trong thù hận.” Bà lưu luyến sờ mặt ta: “Mẹ yêu con.”

Bà dùng thân thể mềm oặt nhưng chân thật đến không ngờ đẩy ta ra bên ngoài: “Đừng quay đầu lại.”

Nhưng, lời cuối này, ta đã không làm theo.

Ta không nhịn được mà quay đầu lại nhìn.

Mẹ ngã vào trên giường.

Đưa lưng về phía ta, sống lưng gầy yếu của mẹ run rẩy dữ dội, miệng đã nhét sẵn vải bố, chỉ phát ra những tiếng thở nặng nề.

Đột nhiên ta nhớ đến lúc ta còn rất nhỏ, mỗi đêm mẹ đều sẽ nằm trên giường, đôi tay ôm ấp ta, cũng kể rất nhiều chuyện xưa ly kỳ.

Một tiếng cười, một tiếng chuông ngân trong veo, dệt nên giấc mơ ngọt ngào.

Nhưng lần này, sau khi nhắm mắt thì a nương sẽ không bao giờ tỉnh lại, sẽ không … vào mỗi sáng hôm sau thức dậy tặng cho bé con của bà một nụ hôn chào buổi sáng.

Ta không chớp mắt mà nhìn chằm chằm.

Dần dần, a nương trên tháp đã bất động.

Gió đêm thổi rèm trắng bốn phía bay bay, giống như đang phất cờ trước lúc động quan.

Tà Thần ôm ta rời đi, nó hỏi: “Có lạnh không?”

“Không lạnh.” Ta không còn tâm trạng nào mà trả lời hắn, chỉ biết cuộn tròn bên trong hắn: “Trở về đi.”

Tà Thần thả ta lên giường nhỏ trong lãnh cung.

Tà Thần hơi do dự, sau đó vươn xúc tu chạm vào hai má ta: “Ta có thể ô nhiễm tinh thần của ngươi một chút …”

“Đừng có ý đồ khống chế ta!” Ta phẫn nộ, gạt bỏ xúc tu của nó: “Nếu có một ngày ta phát hiện tinh thần của ta bị ngươi động tay động chân, thì lúc đó, không phải ngươi chết, thì là ta chết!”

Giọng điệu lạnh như băng, trộn lẫn sát khí.

Đây là điểm mấu chốt của ta.

Tà Thần hoảng sợ, trước giờ nó chưa từng thấy ta xù lông như lúc này, lại còn nhắm tất cả gai nhím vào nó.

Nhưng nó không tức giận.

“Ngươi rất đau khổ, ta nghe thấy tiếng linh hồn ngươi đang khóc lóc.”

“Đừng giận, là ta không tốt, xin lỗi ngươi.”

Lúc này hẳn là ta nên vui, bởi vì một lần nữa, Tà Thần lại lùi bước trước ta, khoảng cách ta có thể hoàn toàn nắm nó trong lòng bàn tay, gần thêm một bước.

Ta rơi nước mắt, giang đôi tay về phía Tà Thần: “Ôm một cái.”

Tà Thần thụ sủng nhược kinh, hỏa tốc bay qua, bốn cái xúc tu mở ra, trông như là một đóa hoa.

Ta nín khóc, cũng thả tay xuống.

Thật ra cũng không nhất định phải ôm một cái.

Tà Thần: ?

“Ngủ ngon.” Ta nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ.

Ngày mai vẫn còn một trận đánh ác liệt.

Tà Thần giúp ta ém góc chăn, nhẹ nhàng nói: “Mỗi một ngôi sao đều sẽ quay trở về thế giới và quỹ đạo vốn có của mình.”

Nó khẽ vuốt sợi tóc ta.

“Ngủ ngon.”