Chương 11

A nương rơi vào một câu chuyện xưa, có mở màn rất khuôn mẫu.

Một sinh viên nữ ngoài ý muốn xuyên về cổ đại, gặp gỡ hoàng đế đang cải trang vi hành. Tính cách phóng khoáng, tự do tự tại như cánh chim trời, khác hẳn với những nữ tử ở nơi này của nàng đã hớp hồn vị đế vương, ông ấy bèn tự nhận mình là một thương nhân lưu lạc, hi vọng được kết thành một đôi vợ chồng thế tục với nàng.

Thương nhân lưu lạc đi mua bán khắp nơi, a nương chưa từng mảy may nghi ngờ.

“Khi đó, mẹ chỉ muốn tránh những người nổi danh trong lịch sử, yên ổn sinh sống, tốt nhất có thể cơm áo không lo, thương nhân lưu lạc tao nhã này ngược lại rất thích hợp.”

Nhưng a nương không biết, từ một khắc gặp gỡ người kia, a nương đã đứng bên bờ vực thẳm rồi.

Từ nơi tường cung sâu thẳm, kẻ địch với hậu thuẫn là cả đại tộc phía sau, đã duỗi cánh tay sắt độc tài, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của a nương, chuẩn bị tùy lúc tung ra một đòn trí mạng.

Bị bắt tới Điện Phượng Minh, a nương đều chỉ cho rằng là bởi vì bà đã cướp đi tình yêu của hoàng đế.

A nương hận bản thân không biết nhìn người, tỏ vẻ nếu có thể thì xin được dẫn theo con gái, vĩnh viễn rời khỏi kinh thành, mai danh ẩn tích mà sống.

Doãn hoàng hậu cười khinh miệt: “Ai nói ta bắt ngươi là vì cái thứ tình yêu vô dụng kia?”

Bà ta đưa qua một xấp giấy thật dày.

Bên trong ghi lại, có một năm a nương tính tình đại biến, kèm theo xác nhận của vài nhân chứng, còn cả mấy năm tiếp theo, a nương thường hay nói ra mấy lời không về thời đại này, trí mạng nhất chính là lời khuyên một năm trước a nương nói với a cha.

A nương nói: “Sắp tới sẽ rơi vào thời kỳ tiểu băng hà, nhiệt độ sẽ hạ thấp, sản lượng lương thực giảm mạnh, chỉ sợ sẽ có bạo loạn, chàng đi ra ngoài phải chú ý an toàn.”

Những điều đó từng cái đều ứng nghiệm.

Doãn hoàng hậu rất hứng thú với a nương, bà ta nói: “Phu nhân là trích tiên giáng thế ư? Lại có khả năng biết trước tương lai.”

Sắc mặt a nương trắng bệch.

A cha luôn nói mẹ cứng miệng, một lần cũng không chịu nhường ông, nhưng có miệng của ai cứng hơn hình cụ.

Sau vài lần tra tấn, a nương mau chóng thú nhận lai lịch của mình.

Phát hiện ra ngoại thất của trượng phu mình, là lễ vật lớn nhất đời này của Doãn hoàng hậu.

Một người đến từ hậu thế, lại hiểu rõ lịch sử.

Một nhà tiên tri tài ba.

Cạy miệng nàng ra, là có thể biết được không sót thứ gì.

Tất cả mọi người thương hại hoàng hậu, cho rằng bà ở trong lòng hoàng đế còn không bằng một ngoại thất, nhưng chỉ có Doãn hoàng hậu tự biết, bản thân vô cùng cảm tạ trượng phu yếu đuối vô năng đã chọn đúng trân bảo thế nào.

Nực cười, tên nam nhân này thế mà chỉ biết nói chuyện yêu đương với trân bảo.