Chương 10

Ngày 26 tháng 4 là sinh nhật của ta.

Cũng giống như năm rồi, không có ai tặng quà cho ta.

Có lẽ là vẫn còn chút nghi ngờ, hoặc chỉ đơn giản là khiển trách, Doãn hoàng hậu ngậm miệng, không hề nhắc tới lễ cập kê của ta.

Ta lẳng lặng chờ đêm đến.

Lúc này, a nương đang ở trên lầu cao Điện Phượng Minh, có phải cũng giống như ta, ngước nhìn ánh mặt trời, vượt qua ngày cuối cùng ở thế giới này.

Đêm đến thật nhanh, dường như chỉ trong một cái chớp mắt, bóng tối đã cắn nuốt ánh mặt trời.

Tà Thần dùng xúc tu bọc kín ta, bay về phía a nương.

Chỉ cần nó không muốn thì không ai có thể nhìn thấy nó.

“Nhiều nhất chỉ có một khắc đồng hồ.” Tà Thần dặn dò.

Sợ khiến hoàng hậu chú ý, a nương mặc y phục như ngày thường, ngồi ở vị trí trung tâm trên tháp tròn.

Thấy ta, a nương kinh hoảng mà nhìn quanh bốn phía: “Trăn Nhi? Làm sao con lại tới đây? Không phải chúng ta đã nói xong rồi sao?”

Bà cố hết sức để đứng lên, nhưng mà bị giam cầm nhiều năm đã phá hủy toàn bộ sức khỏe, và cả sức sống của bà, bà chỉ có thể mệt mỏi ngồi tại chỗ, lắc lắc đầu với ta.

Ta nhanh chân bước tới, dừng trước ánh mắt của a nương: “Sẽ không có ai thấy chúng ta, con hỏi người lần cuối, con có cách đưa người đi, người có đi hay không?”

Ánh mắt a nương tràn đầy bi thương, bà lắc đầu: “A nương không đi đâu cả, ta chỉ muốn rời khỏi thế giới này.”

“Ta chán ghét thế giới này.”

Bà ấy lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Trăn Nhi, chết vì con là điều cuối cùng mà a nương có thể làm cho con, con đừng hận mẹ.”

Bà thật sự không còn một chút lưu luyến nào dành cho thế gian này.

Ta tóm chặt tay a nương: “Còn có một khắc, chúng ta trò chuyện, được không?”

Lần đầu sau mười năm vào cung, cũng là vô số năm về sau, là lần duy nhất ta và mẫu thân có thời gian nói chuyện tự do với nhau.

Xin hãy lại nói chuyện với ta.

Cuối cùng, nước mắt vẫn không khống chế được mà lăn xuống.

A nương dịu dàng lau nước mắt cho ta: “Đừng khóc, mẹ chỉ trở về thế giới của mình thôi.”

A nương không phải là người của thế giới này, mà là người từ hơn một ngàn năm sau, xuyên qua thời không để đến đây.

Đây là lời mà năm đó ly biệt, a nương đã nói vào tai ta, chỉ có điều lúc đó là vì trấn an ta, để ta tin a nương của ta siêu lợi hại, tuyệt đối không có khả năng đấu không thắng Doãn hoàng hậu.

Đáng tiếc, trong thế giới này, người đầu tiên biết được bí mật của a nương, lại là Doãn hoàng hậu.