“Tiểu thư, cô ngủ chưa ạ?”
Là giọng của quản gia.
Cecil hơi nâng giọng đáp: “Chưa, có chuyện gì vậy?”
“Lão gia nhờ tôi hỏi, ngày mai tiểu thư có muốn đi học cùng tiểu thư Lena không?”
Lại là câu hỏi này.
Cecil theo phản xạ chuẩn bị từ chối, nhưng chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.
Theo kịch bản gốc trong game, ngày mai Lena sẽ tình cờ gặp mục tiêu công lược đầu tiên của mình tại học viện — nói cách khác, vai ác nữ như cô nhất định phải có mặt.
Đến lượt cô, “công cụ nhân vật phản diện” ra tay cản trở (hoặc là hỗ trợ ngầm) nữ chính rồi.
Cecil lập tức đổi ý: “Được thôi, cứ theo lời cha mà làm.”
“Vâng.”
Quản gia lui xuống. Cecil bế Tiểu Nhất lên ngắm nghía, rồi tiếc nuối lắc đầu.
Tiểu Nhất: OwO?
Tiếc thật đấy, nếu nhóc con này có thể trông đáng sợ hơn một chút thì hay biết mấy, ngày mai có khi còn phát huy được tác dụng.
Thôi vậy, cô đành tự mình ra trận vậy.
Sáng hôm sau, Cecil đúng hẹn cùng Lena đi chung một chiếc xe ngựa.
Trong khoang xe, hai cô gái — một tóc vàng, một tóc trắng — ngồi đối diện nhau, không ai nói gì. Không khí lặng ngắt, như bị đóng băng.
Cecil tựa lưng vào ghế, đầu nghiêng nhìn ra cửa sổ, dáng vẻ hoàn toàn không để tâm. Lena thì căng thẳng nắm chặt lấy váy, nhiều lần len lén liếc nhìn cô, cố gắng tìm cách bắt chuyện.
“À... Việc chị chịu đi học cùng em, em thật sự rất vui...”
Cecil chống cằm bằng một tay, mắt vẫn nhìn ra ngoài, giọng lười nhác: “Đừng hiểu nhầm. Không phải tôi tự nguyện đâu.”
Lena: “Ơ?”
Cecil: “Chỉ là do cha yêu cầu thôi. Muốn cảm ơn thì đi mà cảm ơn ông ấy.”
“Ờ... Vâng...” Lena lập tức cụp mắt, giọng nói cũng trở nên buồn bã.
Không khí trong xe lại trở nên im ắng. Cecil vẫn chẳng có biểu cảm gì thay đổi, còn Lena thì trông thấy rõ là như quả bóng xì hơi.
“Ông ấy đã nói với em chưa?”
Lại trôi qua một lúc, Cecil bất chợt lên tiếng.
“Gì cơ?” Lena không ngờ Cecil lại chủ động mở lời, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Về người mẹ mới.”
Câu nói của Cecil ngắn gọn súc tích, nhưng Lena vẫn hiểu được ý cô.
Lena khẽ cắn môi, đưa tay vén lọn tóc ra sau tai, giọng nhẹ nhàng: “Em nghĩ đó là một điều tốt. Thật ra em có thể tự chăm sóc bản thân, so với cuộc sống của em, em quan tâm nhiều hơn đến việc suốt những năm qua cha đã sống như thế nào. Ông ấy chưa từng tái hôn, chắc hẳn trong lòng cũng rất cô đơn. Em hy vọng ông ấy có thể bước ra khỏi mặc cảm quá khứ, dũng cảm yêu thêm lần nữa, theo đuổi hạnh phúc của chính mình.”
“...”
[Cô nghĩ nhiều quá rồi, mấy năm nay cha cô sống sung sướиɠ lắm, sướиɠ hơn cái thân lọ lem suốt ngày ăn rau dưa của cô không biết bao nhiêu lần.]
Cecil cảm thấy Lena quá ngây thơ, ngây thơ đến mức cô cũng không nỡ phá vỡ ảo tưởng ấy.
Vì vậy, cô chấm dứt chủ đề: “Tới nơi rồi, xuống xe đi.”
Cô là người nhảy khỏi xe ngựa trước, đồng thời trong đầu lướt nhanh lại dòng thời gian chính.
Sau khi cùng Lena xuống xe ngựa, cả hai đi về phía Tòa Bạch Tiểu – nơi sẽ bắt đầu buổi học hôm nay. Để đi đường tắt, Cecil dẫn Lena rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ. Trên con đường đó, Lena sẽ bất ngờ vấp ngã giữa đường và đúng lúc đó, cô va phải người đang chạy đến từ phía đối diện – con trai độc nhất của Công tước, cũng chính là mục tiêu đầu tiên trong trò chơi cần chinh phục – Alex Otis.
Nói cách khác, nhiệm vụ của Cecil thực sự rất đơn giản – chỉ cần khiến Lena ngã đúng lúc là được.
“Cecil, hình như chúng ta sắp muộn rồi đó.”
Lena lo lắng nhìn lên tháp đồng hồ phía trước.
Cecil búng tay “tách” một tiếng: “Không sao, mình đi đường tắt.”
Quá đơn giản, thực sự là quá đơn giản.
Hai người nhanh chóng bước đi trên con đường nhỏ hẹp, gồ ghề.
Đúng như trong trí nhớ của Cecil, trên lối đi này không có ai khác, chỉ có hai người họ. Cô vừa điều chỉnh tốc độ bước chân, vừa chăm chú quan sát phía trước, sợ rằng nếu con trai Công tước chưa kịp xuất hiện mà họ đã đi hết con đường thì hỏng chuyện.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, phía trước đã xuất hiện một bóng người đang vội vã lao tới.
Bóng người ngày một gần hơn, dần dần có thể nhìn rõ đó là một chàng trai trẻ vóc dáng cao gầy, trạc tuổi họ, ăn mặc sang trọng, ngũ quan tuấn tú, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa.
Lena nhẹ nhàng kéo tay áo Cecil: “Cecil, phía trước có người đến, chúng ta đi chậm lại một chút đi.”
Cecil đáp gọn: “Không cần, đυ.ng không trúng đâu.”
Lena bất đắc dĩ, chỉ đành tiếp tục bước theo cô. Chàng trai phía đối diện bước đi vội vã, hiển nhiên không có ý định giảm tốc độ.
Khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần, đến mức đã có thể thấy rõ khuôn mặt nhau, thế nhưng chàng trai tóc đỏ vẫn không có ý định nhường đường, còn Lena thì theo phản xạ muốn né sang một bên, định nhường lối cho anh ta đi trước —
Chính là lúc này.
Cecil âm thầm niệm chú, chuẩn bị dùng pháp thuật khiến mặt đường dưới chân Lena trở nên trơn trượt. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, từ trong túi cô bỗng có một xúc tu trong suốt, mảnh như tơ nhện vươn ra.
Không ai chú ý đến vật nhỏ bé ấy — cả ba người đều đang tập trung vào việc của riêng mình.
Xúc tu trong suốt ấy lặng lẽ luồn ra sau lưng Lena với tốc độ như bóng ma, quấn lấy cổ chân cô ấy, rồi nhẹ nhàng kéo một cái —
“A!”
Lena bất ngờ hét lên một tiếng. Chưa đầy một giây sau, cô ấy ngã sấp mặt xuống đất, tạo dáng y như một cú “ăn đất” điển hình.
Cecil chết trân.
“...Phụt.”
Chàng công tử nhà Công tước cuối cùng cũng dừng bước. Anh ta nhìn thiếu nữ vừa ngã sõng soài ngay trước mặt mình, không chút khách khí mà bật cười thành tiếng.
Cecil: “...”
Khoan đã, chuyện này... hoàn toàn không giống với cảnh tượng lãng mạn trong cốt truyện gốc! Lẽ ra Lena phải ngã vào lòng anh ta chứ, sao lại biến thành trò cười ngay trước mặt anh ta thế này?
Cecil mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chính lúc đó, cô bỗng nghe thấy một tiếng cười khe khẽ vang lên bên tai.
Trong trẻo, vui vẻ, y hệt giọng nam thiếu niên từng xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Chỉ là lần này, giọng cười ấy lại mang thêm chút hả hê, khoái trá.