Cecil vừa về đến dinh thự thì đã thấy lão quản gia bên cạnh Kevin đứng chờ sẵn trước cửa phòng cô. Dáng ông ấy thẳng tắp, rắn rỏi, vẻ mặt không hề lộ chút mất kiên nhẫn nào.
“Tiểu thư.”
Thấy Cecil tiến lại gần, lão quản gia cúi người hành lễ, giọng nói trầm ổn: “Lão gia đang đợi cô ở thư phòng.”
Cecil không lấy làm ngạc nhiên: “Tôi biết rồi.”
Cô theo quản gia đến trước cửa thư phòng, đến nơi ông ấy dừng lại, cúi người ra hiệu. Cecil một mình đẩy cửa bước vào.
“Cecil, con lại không gõ cửa nữa rồi.” Kevin, đang ngồi sau bàn làm việc, đứng lên, ánh mắt vừa trách móc vừa bất đắc dĩ nhìn cô gái tóc bạc.
“Lần sau con sẽ nhớ.” Cecil đáp như một thói quen, rồi đổi chủ đề ngay: “Muộn thế này rồi, cha gọi con có việc gì ạ?”
Nghe vậy, sắc mặt Kevin nghiêm lại, đường nét tuấn tú, nho nhã thoáng lộ vẻ lạnh lùng hiếm thấy — một biểu cảm hiếm khi ông bộc lộ khi ở nhà.
“Cha nghe nói hôm nay con không về cùng Lena?”
Đúng là chuyện này rồi.
Cecil gật đầu: “Vâng, đúng vậy.”
“Con là chị của Lena, Cecil.” Kevin kiên nhẫn dạy dỗ cô con gái được nuông chiều từ nhỏ: “Lena mới vào học viện, còn chưa quen với mọi thứ, con nên giúp đỡ em ấy nhiều hơn.”
Cecil hỏi lại: “Đi về cùng em ấy là giúp đỡ sao?”
Kevin khựng lại một chút: “Đương nhiên. Lena đi một mình sẽ thấy cô đơn, có con bên cạnh, em ấy sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Thật là một người cha tinh tế.
Cecil hơi liếc mắt sang chỗ khác, rõ ràng không muốn tiếp tục bàn về chủ đề này. Kevin thấy cô có vẻ bất mãn, định nói nghiêm khắc hơn, nhưng ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
“Cecil, cha biết con không mấy chào đón Lena.”
“Nhưng Lena thực sự là một đứa trẻ ngoan, con thử tiếp xúc với em ấy nhiều hơn một chút đi. Cha tin rằng, chẳng bao lâu nữa, hai đứa sẽ thân thiết như chị em ruột, cái gì cũng có thể tâm sự với nhau.”
Cecil vẫn không đáp lại.
Không phải cô không chào đón Lena. Cô chỉ không muốn tự đẩy mình nhanh hơn vào con đường chết.
Không gây chuyện với Lena thì sẽ bị thế giới gϊếŧ, mà gây chuyện với Lena thì sẽ bị những mục tiêu chiến lược gϊếŧ chết. Muốn tìm được điểm cân bằng để sống sót giữa hai điều đó, thật sự rất khó với cô.
“Hay là... con có ý kiến với cha à?” Kevin bất ngờ hỏi.
— Cũng có phần vì thế thật.
Cecil gật đầu, thẳng thắn nói với ông: “Cha phiền lắm, nên con gái của cha cũng hơi phiền.”
Kevin bật cười: “Nhưng con cũng là con gái của cha mà?”
Cecil: “Cho nên con cũng phiền đấy thôi.”
Kevin: “...”
Đôi lúc, ông thật sự không thể hiểu nổi cách suy nghĩ của Cecil... Không, phải nói là phần lớn thời gian đều không thể hiểu nổi.
Gương mặt ông hiện rõ vẻ dở khóc dở cười. Ánh đèn dịu dàng làm mềm đi những đường nét sắc sảo, khiến ông bất giác lại trở về hình ảnh người cha hiền từ.
Ông cúi người xuống, xoa nhẹ mái tóc trắng như tuyết của Cecil, dịu giọng nói: “Cecil, là lỗi của cha.”
Cecil nhìn ông đầy khó hiểu, không hiểu ông lại định nói gì nữa.
“Cha không có kinh nghiệm nuôi dạy con gái. Ban đầu cha tưởng sẽ đơn giản như khi nuôi lớn Arnold, nhưng con và Arnold... hoàn toàn khác biệt.” Ánh mắt Kevin bỗng trở nên dịu dàng, xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua Cecil về một nơi nào đó rất xa: “Giờ ngoài con ra, lại có thêm một người là Lena. Điều đó khiến cha càng thêm lúng túng.”
“Các con đều là con gái, mà với tư cách là một người cha, cha không thể chăm lo hết được những cảm xúc của các con.”
Kevin lúc này trông như một chàng trai trẻ lần đầu làm cha, nhưng Cecil thừa biết — ông chẳng bao giờ thật sự lúng túng đến thế.
“Vậy nên dạo này cha vẫn luôn suy nghĩ. Có lẽ các con cần một người phù hợp hơn để ở bên cạnh, dạy dỗ và chăm sóc các con... Một người dịu dàng, đoan trang... Một người mẹ chung.” Kevin mỉm cười: “Con thấy sao, Cecil?”
Cecil: “???”
Gì đây? Nghe cứ tưởng lời lẽ cao thượng lắm, hóa ra chỉ là đang nói đến chuyện cưới vợ mới? Nói là vì bọn cô mà nghĩ, rõ ràng là chính ông muốn tái hôn thì có!
Miệng thì nói vậy, chứ trong lòng chắc gì đã không có sẵn đối tượng rồi.
Hừ, đàn ông!
Một lần nữa, Cecil thầm thể hiện sự khinh thường đối với đàn ông trong lòng, rồi đứng dậy rời khỏi ghế.
“Con không quan tâm, cha muốn làm gì thì làm.” Cô hờ hững quay người đi ra ngoài, như chợt nhớ ra điều gì đó, bước chân đột ngột khựng lại: “Chỉ cần đừng quên mẹ là được.”
Cô không nghĩ rằng được một người đàn ông như vậy nhớ đến là điều gì đáng mừng, nhưng mẹ cô thì mong điều đó.
Vậy nên cô sẽ không cho phép người này quên đi mẹ mình.
Kevin khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên và thất thần.
Còn Cecil, nói xong câu đó thì dứt khoát rời đi, không ngoái đầu lại.
Về đến phòng, việc đầu tiên Cecil làm là đến kiểm tra chú bạch tuộc nhỏ trong bể nước.
Vốn dĩ cô định về là cho nó ăn một ít ma lực, nhưng Kevin đã phá hỏng kế hoạch của cô, đành phải vội đặt bạch tuộc trở lại bể nước, đến cả thức ăn cũng chưa kịp cho.
“Nhóc con tội nghiệp, chắc giờ đói lắm rồi phải không?” Cecil gõ nhẹ vào thành kính, mắt đầy mong đợi nhìn vào bể nước: “Ra đây nào, tới giờ ăn rồi.”
Đám rong nước khẽ lay động, chẳng bao lâu sau, chú bạch tuộc nhỏ chậm rãi bơi ra từ sau đám rong.
Phản ứng này... hình như không đói lắm thì phải?
Nhận ra thái độ khác hẳn mọi khi, Cecil nhíu mày nghi hoặc, qua lớp kính chăm chú quan sát nó.
Ừm, nhìn thì có vẻ chẳng khác gì thường ngày, mắt vẫn tròn xoe to lớn, xúc tu vẫn nhiều như thế, thân mình vẫn đen thui...
Nếu phải nói thì... hình như to hơn một chút?
Cecil bắt đầu nghi ngờ thị lực của mình, cô chớp mắt mạnh hai cái, rồi lại cẩn thận quan sát kỹ chú bạch tuộc một lúc lâu, cuối cùng mới có thể khẳng định: Tiểu Nhất đúng là lớn hơn rồi — dù không quá rõ ràng.
Xem ra cho ăn nhiều thịt vẫn có tác dụng đấy chứ!
Cecil vui vẻ vỗ nhẹ lên bể nước. Chú bạch tuộc nhỏ chớp chớp mắt đầy nghi hoặc, rồi chậm rãi bò ra khỏi bể, men theo mép bò thẳng lên tay cô.
“Giỏi lắm, Tiểu Nhất, cuối cùng cũng lớn rồi!” Cô vừa cười vừa vỗ vỗ cái đầu tròn tròn của nó, giọng đầy khích lệ: “Phải tiếp tục lớn nữa đấy, tao sẽ cho mày thêm nhiều thịt hơn nữa.”
Nghe vậy, chú bạch tuộc nhỏ lập tức hí hửng nheo mắt lại, từ dưới gốc xúc tu phun ra một chuỗi bong bóng lấp lánh sắc màu, như cầu vồng rực rỡ.
“Còn biết thổi bong bóng nữa à, Tiểu Nhất, mày thật sự là một tài năng thiên bẩm đấy!”
Cecil không tiếc lời khen ngợi, khiến Tiểu Nhất càng thổi bong bóng hăng hơn. Đang lúc một người một bạch tuộc chơi đùa vui vẻ thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa đều đều.