Cecil: “Không dùng ma lực của em thì dùng của ai? Của thầy à?”
Nghe vậy, Bode từ tốn, chậm rãi nở một nụ cười gần như u ám. Ánh lửa mờ mờ lay động phản chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của anh ta, tạo thành những mảng bóng tối chập chờn.
“Em là học trò của tôi. Tất nhiên có hàng trăm cách để có đủ lượng ma lực cần thiết.”
Cecil hiểu ý anh ta.
Việc học hắc ma pháp không đồng nghĩa với việc một người là kẻ xấu, nhưng Bode thì chắc chắn là vì bản chất tàn ác nên mới theo đuổi loại pháp thuật đó.
Theo lời anh ta, từ nhỏ đã đắm chìm trong hắc ma pháp không phải vì yêu thích, mà chỉ vì nó hiệu quả hơn trong việc gϊếŧ người.
Về bản chất, anh ta là một kẻ điên đúng nghĩa.
Và lý do anh ta đưa ra đề nghị đó, là bởi vì luôn tin rằng —
“Nếu cần thiết.” Cecil mỉm cười: “Em sẽ cân nhắc đề nghị của thầy.”
— Cecil có cùng bản chất như anh ta.
Thời gian học nhanh chóng kết thúc. Học viện trở nên nhộn nhịp khi sinh viên lũ lượt rời khỏi lớp, từng nhóm ba năm người rảo bước bên nhau, tiếng cười nói vang vọng khắp sân trường, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Lena, vì thân phận con ngoài giá thú, không có lấy một người bạn. Cô ấy chỉ có thể lặng lẽ rời lớp, một mình trở về nhà. Cô ấy đứng thất thểu bên cạnh chiếc xe ngựa khắc huy hiệu nhà Levitt, ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng của Cecil. Nhưng chờ đến khi sân trường gần như đã vắng tanh, vẫn không thấy cô đâu. Cuối cùng, Lena chỉ có thể thất vọng leo lên xe ngựa, đơn độc quay về.
“Cuối cùng cũng đi rồi.”
Cecil từ sau bóng cây bước ra, thở phào một hơi thật dài.
Thật ra, theo đúng cốt truyện ban đầu, cô phải cùng Lena về nhà. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc phải buông lời sỉ nhục mẹ đã mất của Lena ngay trên xe ngựa. Nhìn gương mặt buồn rầu của Lena, cô thật sự không nỡ làm điều đó.
Dù sao mẹ của cô ấy cũng đã mất, và cô hiểu quá rõ cảm giác đau đớn khi vết thương lòng bị người khác đào xới.
Để tránh mặt Lena, Cecil đã cố tình nán lại cho đến khi trời tối mới chịu rời đi.
Trên đường về, chiếc xe ngựa lắc lư chậm rãi, khiến Cecil gần như thϊếp đi trong khoang xe. Đúng lúc ấy, con bạch tuộc nhỏ bất ngờ thò đầu ra khỏi túi áo cô, nhanh như chớp bò tới núp dưới tấm rèm cửa màu sẫm.
Nó dùng xúc tu khẽ vén rèm cửa, nửa thân người đã bò ra ngoài xe, có vẻ như định rời khỏi đó. Nhưng khi vừa bò ra được một nửa, nó lại dừng lại, quay đầu nhìn vào bên trong, nơi Cecil đang ngồi.
Nó dùng xúc tu mảnh khảnh gõ nhẹ lên khung cửa sổ, cố gắng đánh thức Cecil. Đáng tiếc là Cecil đang bị những cú lắc nhẹ nhàng của xe làm cho lơ mơ buồn ngủ, hoàn toàn không nhận ra tiếng động nhỏ ấy.
Con bạch tuộc nhỏ rút xúc tu lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chăm chăm vào Cecil —
Chỉ một giây sau, mí mắt của Cecil khẽ giật, rồi từ từ mở ra. Cô tỉnh táo nhìn lên trần xe phía trên đầu, ký ức trong đầu như một màn sương mờ dần tan biến.
— Hình như, lúc nãy cô nghe thấy một giọng nói thì thầm mơ hồ vang lên.
Trong trẻo, mơ hồ… như tiếng nói mê của một chàng trai.
Là cô nằm mơ sao?
Dù cố thế nào cũng không nhớ được nội dung trong mơ. Cecil khẽ lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy.
“Tiểu Nhất? Mày đang làm gì đấy?”
Cô nhìn về phía con bạch tuộc nhỏ đang bám chặt lấy khung cửa sổ.
Nó lập tức dùng xúc tu chỉ về phía một con hẻm nhỏ ở ven đường, nơi đang dần khuất xa tầm mắt. Trong đôi mắt long lanh của nó tràn ngập vẻ háo hức, tha thiết.
Cecil: “Mày muốn đến đó sao?”
Con bạch tuộc nhỏ gật đầu lia lịa, xúc tu khắp người đung đưa không ngừng.
Rõ ràng Tiểu Nhất rất muốn đến con hẻm đó. Có lẽ bên trong có thứ gì đó đặc biệt khiến nó chú ý.
Cecil thoáng trầm ngâm, rồi bảo người đánh xe quay lại và dừng lại ngay bên đường cạnh con hẻm.
“Tiểu thư, trời đã tối lắm rồi, xin hãy để tôi đi cùng người.” Người hầu lo lắng nói.
“Không cần đâu, anh cứ đợi tôi ở đây là được.”
Cecil thản nhiên xua tay, không buồn quay đầu lại mà đi thẳng vào con hẻm tối om.
Cô không muốn để cha mình biết chuyện cô lén học hắc ma pháp.
Trong con hẻm ẩm ướt và âm u, lối đi hẹp và chật chội, không khí đầy mùi ẩm mốc và tanh tưởi khó chịu. Cecil nheo mắt lại, nhìn thấy ở cuối con hẻm, có một bóng người đen ngòm đang không ngừng co giật, động đậy thứ gì đó.
Là mùi máu.
Cecil mơ hồ hiểu được chuyện gì đang xảy ra ở nơi này.
Cô cúi đầu nhìn con bạch tuộc nhỏ đang thò ra ở ống tay áo. Nhóc con này tỏ ra cực kỳ phấn khích, xúc tu vung vẩy liên tục như không thể chờ thêm được nữa.
Quả nhiên, nó cũng đã ngửi thấy mùi máu.
Cecil khẽ thở dài một tiếng không thành lời, bước chân nhẹ nhàng hơn, tiếp tục chầm chậm tiến về phía trước. Khi cô cảm thấy mình hẳn đã sắp bị phát hiện, bóng người đang co giật phía trước cuối cùng cũng ngừng lại.
Ánh trăng yếu ớt chiếu vào con hẻm âm u, rọi sáng cảnh tượng đẫm máu ở sâu trong đó.
Một người phụ nữ nằm sõng soài trong vũng máu, như một mảnh giẻ rách tơi tả, trông như đã mất mạng từ lâu. Một gã đàn ông ngồi chồm hổm trên thân thể cô ta, tay cầm con dao găm, ánh mắt lóe lên tia điên loạn.
Hình như đã nghe thấy tiếng bước chân mỗi lúc một gần, gã đàn ông cảnh giác quay đầu lại, khàn giọng quát: “Ai đó?”
Ánh trăng dịch dần, chiếu lên gương mặt người vừa đến. Thiếu nữ tóc trắng, mắt xanh, như một thiên thần không vương bụi trần, đang đứng giữa vũng máu dơ bẩn, nở nụ cười nhàn nhạt.
“Chỉ là một kẻ qua đường thôi. Còn anh thì sao?”
“Người qua đường?” Gã đàn ông không trả lời câu hỏi của Cecil. Anh ta từ từ đứng dậy khỏi thi thể, con dao găm dính máu trong tay loé lên ánh lạnh lẽo trong màn đêm: “Cô trông chẳng giống người qua đường bình thường chút nào.”
“Tùy anh thôi.”
Cecil nhún vai, ánh mắt lướt qua cái xác tan nát nằm dưới đất.
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Anh là ai? Còn người phụ nữ kia là ai?”
Gã đàn ông quan sát cô một cách chăm chú, trong mắt dần hiện lên tia da^ʍ tà và bệnh hoạn.
“Sao nào, cô có hứng thú với con đàn bà đó à?”
Cecil gật đầu: “Cũng hơi tò mò. Nhưng tôi quan tâm đến việc anh làm hơn.”
“Thế à? Nếu cô hứng thú đến vậy, hay là để tôi cho cô tự mình trải nghiệm thử nhé? Đảm bảo sướиɠ đến phát khóc...”
Anh ta bật cười thô tục, nhấc dao găm lên, từng bước tiến về phía Cecil.
Tiếng giày đạp lên vũng máu vang lên nặng nề. Cái bóng to lớn của anh ta đổ xuống, thân hình cao lớn như một bức tường từ từ ép sát đến trước mặt Cecil. Trong khi tiếng cười dâʍ đãиɠ của anh ta vang vọng trong con hẻm, Cecil chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ chậm rãi hé môi.
Từ lúc nào không rõ, một làn sương xám mờ đã lặng lẽ lan ra trong không trung. Trong màn sương, vang lên những âm thanh lạch cạch khe khẽ như tiếng chuột chạy, lúc gần lúc xa, lúc ẩn lúc hiện, chồng chéo hỗn loạn, nghe như đang văng vẳng sát bên tai.
Gã đàn ông sững người lại, ánh mắt bỗng trở nên hoảng hốt, nhìn quanh với vẻ bất an. Con dao găm trong tay cũng rơi “keng” xuống đất.
“Âm thanh gì vậy? Là ai đang giở trò ma quỷ?”
Nghe vậy, khóe môi Cecil khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhẹ.
Xem ra "Lời thì thầm u ám" mà Bode dạy cũng không đến nỗi vô dụng.
Tuy nhiên, chỉ thế thôi thì chưa đủ.
Ánh mắt cô liếc sang thi thể đẫm máu kia, miệng bắt đầu niệm một đoạn chú ngữ tối nghĩa: “Triệu hồi linh hồn vong linh.”
Tiếng cuối cùng như lặng xuống trong màn đêm, thay vào đó là một bóng người mờ nhạt, nửa trong suốt hiện ra trước mặt cô, lặng lẽ trôi nổi trong không khí.
Khuôn mặt người đó đã méo mó, tan vỡ không rõ hình dạng, nhưng phần nội tạng lòi ra, máu tươi rỉ chảy từ thân thể, hoàn toàn trùng khớp với xác chết nằm dưới đất.
Chỉ vừa nhìn thấy bóng ma đó, gã đàn ông đã hét toáng lên, giọng thảm thiết như muốn xé rách cả cổ họng: “Aaaa!”
Cecil khẽ cất tiếng: “Sao vậy, người quen của anh à?”
“Đừng lại gần! Đừng lại gần! Nếu mày dám đến đây tao sẽ gϊếŧ mày thêm lần nữa! Đừng... Aaaa!”
Gã đàn ông chẳng buồn để ý đến lời cô, gào thét lao vào sâu hơn trong con hẻm. Hồn ma như một con thú hoang đói khát, lập tức đuổi theo.
Trong bóng tối vang lên tiếng gào thét thê lương, xé nát cả màn đêm.
“Đồ nhát gan.”
Cecil lắc đầu, túm con bạch tuộc nhỏ từ trong túi áo ra, nghiêm túc lên lớp nó.
“Lần sau đừng có ngửi thấy mùi máu là chạy lung tung. Vừa rồi nguy hiểm đến mức nào, biết không? Suýt chút nữa tao bị tên biếи ŧɦái đó gϊếŧ chết rồi đấy.”
Con bạch tuộc nhỏ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn ngơ ngác như chẳng thấy cô gặp nguy hiểm ở đâu. Nhưng nó vẫn ngoan ngoãn chớp mắt, đôi mắt tròn long lanh trong bóng tối hiện lên vẻ chân thành rõ rệt.
“Được rồi, về thôi.”
Cecil nhét lại nó vào túi áo, xoay người bước ra khỏi con hẻm. Trong tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên đều đều, con bạch tuộc lặng lẽ thò ra một xúc tu mềm mại, từ từ, từ từ vươn dài ra phía sau.
Xúc tu vươn ra, những nhánh nhỏ mảnh như sợi tóc rũ xuống, lơ lửng như tơ nước, chậm rãi chìm vào thi thể máu thịt be bét phía sau.
Cứ như đang hút lấy thứ gì đó, cái xác khô lại, teo tóp với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường, chẳng mấy chốc biến mất hoàn toàn trong bóng tối vô tận.
Con hẻm lại trở về với vẻ yên tĩnh ban đầu.
*
Tác giả có lời muốn nói: Tự thân vận động tìm đồ ăn.