Chương 6: Ăn hoài không lớn

“Không đủ tài làm nên chuyện, chỉ giỏi phá hoại! Tao bảo mày chui ra từ cổ áo của cô ấy, đâu có bảo mày rơi từ trên đèn chùm xuống, lại càng không bảo mày múa bước nhảy không trọng lực! Một việc nhỏ vậy mà cũng không làm được, mày không hiểu tiếng người sao?”

Vừa kết thúc bữa cơm gia đình, Cecil lập tức trở về phòng dạy dỗ Tiểu Nhất.

Con bạch tuộc nhỏ đã sớm bò về lại bể nước của mình. Nó co rúm người, trốn trong một góc đầy rong rêu, dùng các xúc tu cuốn chặt lấy cái đầu nhỏ xíu, cuộn mình thành một quả cầu, không dám ngẩng lên nhìn Cecil. Thấy nó dáng vẻ đáng thương, Cecil cũng chỉ biết thở dài.

“Thôi bỏ đi, sau này vẫn còn cơ hội. Giờ mày không dọa được cô ấy là vì mày còn nhỏ quá, chỉ cần cố gắng lớn lên, biến thành một con bạch tuộc to lớn lực lưỡng, chắc chắn sẽ dọa cô ấy khóc thét.”

Nghe vậy, bạch tuộc nhỏ lập tức buông xúc tu, tâm trạng uể oải biến mất không dấu vết, đôi mắt tròn xoe sáng rực lên, chăm chú nhìn Cecil, đầy vẻ phấn khích.

Nó đã bắt đầu mơ về một tương lai tươi đẹp.

Rõ ràng là cái sinh vật nhỏ này chẳng hề có ý định tự kiểm điểm, Cecil bất lực thở dài, cầm miếng thịt bò bên cạnh lên, tiếp tục chấp nhận số phận, bắt đầu cho nó ăn.

Hôm nay thật đúng là lần xuất quân thất bại.

Ban đầu chỉ định dọa Lena một chút, không ngờ lại khiến cô ấy bật cười. Điều này khiến Cecil, vốn luôn thuận buồm xuôi gió, lần đầu tiên nếm trải cảm giác thất bại. May mà Lena không biết con bạch tuộc nhỏ này là của ai, cô chỉ thấy sinh vật nhỏ trượt tới trượt lui trên đĩa một cách vụng về trông thật đáng yêu, thậm chí còn muốn mang nó về nhà. May mà Arnold kịp thời ngăn lại.

“Loại sinh vật không rõ nguồn gốc thế này tốt nhất đừng nên tiếp xúc, tránh bị lây bệnh lạ.”

Anh ấy dùng lý do này để khéo léo từ chối Lena, sau đó xách đĩa đựng bạch tuộc nhỏ lên, bất đắc dĩ hỏi Cecil: “Tiểu Nhất sao lại xuất hiện trên đèn chùm vậy?”

“Cái đó thì anh phải hỏi nó.”

Cecil thản nhiên giật lấy con bạch tuộc nhỏ từ tay Arnold, tiện tay chùi luôn đống dầu mỡ lem nhem lên tay áo của anh ấy.

Arnold: “...”

“Anh biết em không thích đứa trẻ đó, anh cũng không thích.” Anh ấy cúi người, nhẹ nhàng nhìn Cecil.

Cecil hỏi: “Sao anh lại không thích cô ấy?”

“Vì em gái của anh chỉ có một, và người đó là em.”

Cecil khẽ chớp mi, trong lòng thoáng lay động.

“Được rồi.” Arnold xoa đầu nhỏ của Cecil, dịu dàng nói: “Chúng ta về phòng thôi.”

Dù kế hoạch “ấn tượng đầu tiên” mà Cecil dày công sắp đặt đã thất bại, nhưng cô không hề nản chí.

Những ngày sau đó, cô gần như mang tinh thần nghiên cứu nghiêm túc để cho bạch tuộc nhỏ thử đủ loại thức ăn, và phát hiện dù nó ăn gì đi nữa, cũng không có dấu hiệu lớn lên rõ rệt.

Dù biết rằng muốn thay đổi trong vài ngày là điều bất khả thi, nhưng Cecil vẫn cảm thấy việc bạch tuộc nhỏ ăn nhiều như vậy mà không lớn nổi chắc chắn có liên quan đến thành phần thức ăn.

Trong khi Cecil bận bịu loay hoay với bạch tuộc nhỏ cả ngày, cha cô là Kevin và Lena cũng chẳng rảnh rỗi gì.

Chỉ còn vài ngày nữa là Học viện Thánh Edmund sẽ khai giảng, Kevin phải đảm bảo Lena có thể nhập học suôn sẻ. Đây là ngôi trường phép thuật danh giá nhất toàn đế quốc Yasta. Bản thân ông và Arnold đều từng là học viên ở đó, và giờ Cecil cũng là một thành viên của học viện.

Yêu cầu tuyển sinh của học viện vô cùng khắt khe, hoặc phải là con cháu quý tộc có dòng dõi ít nhất ba đời, hoặc là học sinh xuất chúng sở hữu thiên phú đặc biệt. Ngoài những trường hợp đó, học sinh bình thường cả đời cũng không có tư cách bước chân vào học viện.

Lena tuy đã mang họ Levitt, nhưng dù sao vẫn là con ngoài giá thú. Trước đây từng có tiền lệ con riêng bị từ chối nhập học, nên để phòng ngừa rắc rối, Kevin đã sớm liên hệ trước với hội đồng quản trị của học viện.

Một tuần sau, Học viện Thánh Edmund chính thức khai giảng.

Từ sáng sớm, Kevin đã đề nghị để Cecil và Lena cùng đi chung một cỗ xe ngựa đến trường. Nhưng Cecil lại lấy lý do “Không muốn bị bạn học trong học viện cười chê” để từ chối, rồi một mình trèo lên xe ngựa rời đi trước.

Đúng là một phần do lời thoại trong trò chơi vốn được thiết kế như thế, nhưng lý do lớn hơn là vì Cecil đang che giấu một bí mật, một bí mật buộc cô phải giữ kín mọi hành tung.

Xe ngựa dừng lại trước cánh cổng sắt chạm khắc hoa văn nặng nề và đồ sộ, đập vào mắt là cụm công trình màu xám trắng trang nghiêm tĩnh mịch.

Trước cổng học viện, từng đoàn xe ngựa và gia nhân của các quý tộc chen chúc nhau. Cecil nhảy xuống xe, tránh khỏi đám đông, chạy vội về phía một tòa tháp đen nằm khuất phía sau khu giảng đường, một nơi hẻo lánh và đầy bí mật.

Khi còn cách tòa tháp hơn mười mét, không khí xung quanh đột nhiên gợn lên những làn sóng trong suốt. Bóng dáng mảnh mai của cô gái chìm vào những gợn sóng đó, như thể bị một không gian vô hình nào đó nuốt chửng, thoáng chốc đã biến mất không còn tung tích.

Tòa tháp kỳ quái này được các học sinh gọi là “Hắc Tháp”, là nơi làm việc và trú ngụ của cố vấn Hắc Ma Pháp - Bode Mufield. Bode không phải là giảng viên chính thức của học viện, mà chỉ là một cố vấn chuyên chế tạo pháp khí hắc ám được nhà trường mời về.

Vì vậy, anh ta không cần giảng dạy cho học sinh, chỉ cần an tâm nghiên cứu của mình là đủ. Vị cố vấn Hắc Ma Pháp này nổi tiếng là khó tính, cực kỳ ghét bị quấy rầy, vì thế học viện đã ban lệnh cấm tất cả học sinh bước vào Hắc Tháp. Nếu bất kỳ ai tự tiện xâm nhập gây ra hậu quả gì, đều phải tự chịu trách nhiệm.

Nhưng Cecil là ngoại lệ duy nhất.

Dù ban đầu cô cũng chỉ vô tình bước chân vào nơi cấm kỵ này, nhưng Bode không những không trừng phạt hay đuổi cô đi, ngược lại còn giữ cô lại bên mình và nhận làm học trò.

Lý do khiến Bode đưa ra quyết định này rất đơn giản...

Anh ta là một “cuồng tóc trắng” chính hiệu.

“Vậy hôm nay thầy định dạy gì? Nói trước nhé, nếu lại là mấy cái pháp thuật hạng bét như thì thầm u ám gì đó để qua mặt em thì em không học đâu đấy.”

Cecil ngồi giữa một đám hồn ma bán trong suốt, uể oải nói: “Cái đó... ‘Lời thì thầm u ám’ cũng chẳng phải pháp thuật cao siêu gì đâu.”

“Tiểu quỷ... ‘Lời thì thầm u ám’ tuyệt đối không phải pháp thuật cấp thấp.” Bode nhìn chăm chú vào mái tóc đen rối bù, cả người uể oải, quầng thâm dưới mắt sâu đến mức đáng sợ: “Loại pháp thuật này có thể làm rối loạn tâm trí đối phương, trong chiến trường có thể trở thành đòn đánh quyết định một chiêu định thắng bại. Đừng xem thường nó.”

Cecil nhún vai: “Thì sao? Em có ra chiến trường đâu.”

Bode đặt ống nghiệm trong tay xuống, ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt u ám đầy uể oải.

Anh ta chậm rãi nhìn chằm chằm vào Cecil, rồi bất ngờ mở miệng với giọng đều đều: “Trên người em mang theo thứ gì đó đúng không?”

Cecil khựng lại, rồi vén túi áo nhỏ của mình lên. Một con bạch tuộc nhỏ xíu, thân đen nhánh, đang bò ra khỏi túi, những xúc tu dài nhỏ trườn qua vải, để lại một vệt nước ướt nhẹp.

“Cái gì thế kia?” Bode khẽ mở to đôi mắt xám bạc đang mệt mỏi, trong giọng nói phảng phất chút tò mò.

Cecil đưa tay ra, để con bạch tuộc nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay: “Thú cưng của em.”

Bode: “...”

“Thầy không hỏi cái đó.” Anh ta nhíu mày, dán chặt ánh mắt vào con bạch tuộc trong tay Cecil, rồi từ từ đưa tay ra như muốn chạm thử. “Thầy hỏi, đây là sinh vật gì vậy?”

Ngón tay trắng nhợt, thon dài chậm rãi vươn tới đầu con bạch tuộc nhỏ. Bạch tuộc nhỏ lập tức phản ứng như gặp đại địch, bất ngờ bật ra mấy xúc tu, quấn chặt lấy ngón tay của Bode không buông.

Cecil nói: “Là bạch tuộc đấy.”

“Bạch tuộc? Đó là cái gì?”

Bode càng thêm bối rối. Anh ta chưa từng nghe qua cái từ "bạch tuộc", cũng chưa từng thấy sinh vật nào kỳ lạ như vậy.

“Nói rồi thầy cũng không hiểu đâu.”

Cecil lấy ra một miếng thịt bò khô từ chiếc túi đeo bên hông. Bạch tuộc nhỏ lập tức buông ngón tay Bode ra, như thể dịch chuyển tức thời mà lao tới bên tay của Cecil, dùng xúc tu ôm lấy miếng thịt bò và bắt đầu nhóp nhép ăn ngấu nghiến.

“Thật ra em đưa nó đến là muốn hỏi thầy, con bạch tuộc nhỏ này ăn bao nhiêu cũng không lớn, thầy thấy nên cho nó ăn gì để nó lớn nhanh hơn?”

Cecil hỏi với vẻ rất nghiêm túc, khiến Bode vô thức đưa tay xoa cằm, chăm chú quan sát bạch tuộc nhỏ đang ăn.

“Ừm. Vì là loài sinh vật chưa từng thấy qua, rất có thể là một sinh vật ma pháp chưa được phát hiện. Nếu thức ăn của loài người không có tác dụng, chi bằng thử cho nó ăn chút ma lực xem?”

“Ma lực à?” Cecil trầm ngâm: “Vậy để em thử xem sao.”

“Nhưng thầy không khuyên em dùng ma lực của mình để nuôi nó đâu, dù sao thì tổn hao đối với em cũng không nhỏ.” Bode từ tốn nhắc nhở: “Ma lực của em còn phải dùng để học thêm nhiều bí thuật hắc ám nữa, đừng lãng phí vào chỗ này.”