Chương 15: Khen ngợi

— Vậy thì giữ anh ta lại đi.

Cô nghe thấy một tiếng nói nhỏ trong lòng mình.

— Không được, tên này rất quái dị. Bây giờ biến mất là quản gia, nói không chừng người tiếp theo biến mất chính là cô.

Một giọng nói lý trí hơn lập tức phản bác.

— Nhưng mà, anh ta trông rất thú vị.

Nghe thấy từ "thú vị" này, cán cân trong lòng Cecil dần dần nghiêng về phía đó.

Cô rất trân trọng sinh mệnh của mình, bởi vì nó rất mong manh, có thể biến mất bất cứ lúc nào theo quyết định của thế giới. Nhưng cô vẫn luôn tò mò về mọi điều chưa biết thú vị, đây là bản năng chảy trong máu cô, là thứ mà cô sinh ra đã không thể xóa bỏ.

Và cô chưa bao giờ nghĩ đến việc kìm hãm bản năng của mình, bởi vì cô say mê và không biết mệt mỏi khi theo đuổi những điều chưa biết.

Vì vậy, thực ra cô đã sớm đưa ra quyết định.

Thiếu niên tên Lanny vẫn lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt xanh biếc tràn ngập ánh sáng u tối nhạt nhòa.

Cecil mỉm cười với anh, ánh mắt dịu dàng và thân thiện.

"Chào anh, Lanny." Cô nói.

Cecil đã chấp nhận Lanny mới.

Họ đứng trong vườn hoa hồng rất lâu, gió đêm thổi qua, Cecil không khỏi hắt hơi một tiếng.

Lanny lập tức nhìn về phía cô, đôi mắt xanh trong suốt như ngọc bích lấp lánh trong đêm tối, giống như một con mèo tò mò.

Cecil hít hít chiếc mũi đỏ ửng, nhẹ nhàng vẫy tay về phía anh: "Lại đây đi, đứng nữa là sẽ cảm lạnh đấy, tôi đi tìm cho anh một căn phòng để ở trước đã."

Không thể để Lanny cứ ở mãi trong vườn hoa hồng được, ở đây thậm chí còn không có chỗ để ngủ, đặt vào thế giới cũ của cô thì sẽ bị kiện tội bóc lột trẻ em.

Nhưng dường như anh đã thoát khỏi phạm vi trẻ em, trông có vẻ lớn hơn cô một chút?

Cecil không kìm được suy nghĩ vấn đề này, chớp mắt một cái, Lanny đã ở bên cạnh cô.

"Ce...cil." Anh chớp mắt, những âm tiết thốt ra đã trôi chảy hơn rất nhiều so với lúc nãy.

Giọng nói của anh cũng rất dễ nghe, trong trẻo pha lẫn một chút ngọt ngào, khi thì thầm chậm rãi như vậy, có cảm giác thân mật của những người đang yêu.

Cecil hơi ngạc nhiên: "Anh biết tên tôi sao?"

Lanny nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."

Thật ngoài dự đoán của cô. Nhưng nghĩ lại, anh còn có thể giả mạo người làm vườn trong dinh thự, việc anh biết tên cô cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Tuy nhiên, những người giúp việc thường gọi cô là "tiểu thư", việc anh gọi thẳng tên cô cho thấy anh không hiểu rõ tình hình của gia đình Levitt. Vậy mục đích anh giả mạo người giúp việc là gì?

Cecil ngày càng tò mò về anh.

Ánh trăng bạc tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, chiếu sáng những bông hồng trắng tinh trong toàn bộ khu vườn.

Cecil dẫn Lanny rời khỏi vườn hoa hồng, đi qua hành lang tối đen, dựa vào trí nhớ mỏng manh, họ đi vào một căn phòng trống.

Cecil thắp đèn lên, quét mắt nhìn quanh một lượt. Đồ đạc trong phòng tuy đơn giản nhưng đầy đủ những thứ cần thiết hàng ngày, trông không hề sơ sài chút nào.

Căn phòng này ban đầu được dùng để tiếp khách, nhưng trong dinh thự thứ không thiếu nhất chính là phòng, căn phòng khách này bị bỏ trống vì vị trí hẻo lánh.

"Tối nay anh cứ ngủ ở đây trước đi, mai tôi sẽ hỏi quản gia xem sắp xếp anh thế nào." Cecil chỉ vào chiếc giường mềm mại và sạch sẽ cạnh tường, nói với Lanny.

Lanny không trả lời cô, mà như một con vật nhỏ mới sinh, quan sát và ngửi khắp nơi. Cecil nhìn anh đưa bàn tay trắng bệch, non nớt chậm rãi chạm thử lên giường, không kìm được mỉm cười.

Tên này làm sao vậy, ngay cả cái giường cũng chưa từng thấy sao?

Tiếng cười của cô nhẹ nhàng và dịu dàng, âm cuối như sương khói nhẹ nhàng bay vào tai Lanny. Thiếu niên đang quay lưng lại với cô dừng động tác chạm vào, đột nhiên quay đầu nhìn cô.

Anh đứng dưới ánh đèn trông đặc biệt đẹp. Ánh sáng dịu nhẹ làm mềm đi làn da quá trắng của anh, thêm vào một chút ánh sáng ấm áp. Nhưng dù vậy, trên người anh vẫn toát ra một thứ khí tức mạnh mẽ, đen tối và u buồn, như một bóng ma không thể xua tan quấn lấy anh.

Cecil: "Sao thế?"

"Cecil..." Lanny nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt như viên đá quý lục bảo đậm và trong suốt: "Giọng của cô... thật dễ nghe."

Cecil: "..."

Cô ngẩn ra trong khoảnh khắc. Rõ ràng vừa nãy còn ở trạng thái không biết nói chuyện, sao đột nhiên lại bắt đầu khen cô rồi?

"Khụ, cảm ơn lời khen của anh, giọng của anh cũng không tệ." Dù sao cũng là thiên kim quý tộc lăn lộn trong giới thượng lưu nhiều năm, những lời khách sáo cơ bản cô vẫn biết nói.

Nghe thấy câu này, Lanny chớp mắt, với giọng điệu có chút vui mừng xác nhận: "Cecil, cô đang khen tôi sao?"

Chỉ trong vài câu qua lại ngắn ngủi, anh đã từ trạng thái phát âm ngập ngừng tiến hóa đến mức hoàn toàn có thể giao tiếp bình thường, khả năng học hỏi đáng kinh ngạc này – Hay nói đúng hơn là khả năng thích nghi, khiến Cecil hơi ngạc nhiên một chút.

Hơn nữa anh dường như rất thích được người khác khen ngợi?

Đoán vậy, Cecil khẽ nghiêng mặt, dịu dàng nói với anh: "Đúng vậy, tôi đang khen anh đấy."

Quả nhiên, Lanny nghe vậy liền vui vẻ cười lên.

Anh nghiêng người về phía trước, tiến đến gần Cecil.

Cecil còn chưa kịp phản ứng, anh bỗng nâng tay lên, nhẹ nhàng chạm vào dái tai cô.

Ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào dái tai trắng trẻo mềm mại của thiếu nữ. Như có dòng điện chạy qua, gáy Cecil trong khoảnh khắc nổi lên một trận da gà.

Cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy cảnh giác: "Anh làm gì đó?"