Thích Triều dĩ nhiên để ý đến phản ứng của Mạc Tư.
Xâu chuỗi lại sự việc, anh đoán Mạc Tư hẳn là vẫn còn đang hờn dỗi Lan Lạc.
Ban đầu là Lan Lạc không biết vì lý do gì mà nổi giận đùng đùng, giờ thì lại đến lượt Mạc Tư giận dỗi Lan Lạc. Cặp anh em này đúng là đáng yêu thật.
Thích Triều liếc nhìn màn hình máy chiếu, ngẫm nghĩ một lát rồi chúc ba người đang ngồi trên sofa ngủ ngon, sau đó đứng dậy về phòng.
“Mạc Tư, con rất muốn thứ đó sao?”
Trong phòng khách, Tɧẩʍ ɖυ Hi chợt lên tiếng. Giọng anh đều đều, không bộc lộ cảm xúc gì, nhưng lại khiến Mạc Tư cứng người, buông thõng bàn tay đang mân mê chiếc nơ.
Mạc Tư cúi đầu, giọng khàn đặc: “Cũng có một chút... đó là vì nó được làm theo mẫu của phụ thân, nên con mới muốn.”
Ngồi bên cạnh, Lan Lạc bĩu môi, rõ ràng là vẫn còn giận Mạc Tư.
Tɧẩʍ ɖυ Hi mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng gỡ chiếc nơ đã bị Mạc Tư vò nhàu. Dải băng quấn quanh cổ tay cũng theo đó tuột xuống, để lộ ra một vùng da chi chít sẹo.
Những vết sẹo ấy trông như bị một lưỡi dao sắc rạch đi rạch lại không biết bao nhiêu lần, dày đặc đến đáng sợ. Chỉ cần nhìn những vết thương này thôi cũng đủ khiến người ta phải rợn tóc gáy, không khỏi tự hỏi, liệu vùng da bên dưới những lớp băng còn lại có phải cũng bị tàn phá đến mức tương tự hay không.
Vẻ mặt của cả ba người không hề thay đổi, dường như đã quá quen với những vết sẹo trên người Mạc Tư. Tɧẩʍ ɖυ Hi dùng một dải băng mới, quấn từng vòng quanh cổ tay Mạc Tư.
“Chỉ muốn con búp bê vải thôi thì được.” Tɧẩʍ ɖυ Hi buộc chặt dải băng, thắt lại thành một chiếc nơ ở cuối rồi mỉm cười. “Từ khi các con ra đời, ta đã dạy các con rằng, không được phép yêu thích bất kỳ con người nào. Những lời này, ta nhắc lại cho các con lần thứ hai.”
Nói rồi, ánh mắt anh dừng lại trên người Lan Lạc. Đôi mắt màu lam dịu dàng như biển rộng, nhưng lại ẩn chứa những cảm xúc phức tạp khó dò: “Ta sẽ không nói lại lần thứ ba.”
Lan Lạc không hiểu tại sao phụ thân rõ ràng đang nói chuyện với Mạc Tư mà lại nhìn về phía mình. Cậu dùng ngón trỏ gãi gãi mặt ghế sofa, ngập ngừng một lúc rồi nói: “Nhưng thưa phụ thân, chủ nhân đối xử với con rất tốt. Anh ấy không giống những người trước đây.”
Nụ cười trên mặt Tɧẩʍ ɖυ Hi tắt hẳn. Anh nhìn Lan Lạc, hơi nghiêng đầu, mái tóc vàng theo đó rũ xuống bờ vai. Đôi mắt lam trong veo nay trông có phần lạnh lẽo.
Lan Lạc có chút bối rối đứng trên sàn nhà, do dự một hồi rồi mới bước đến trước mặt phụ thân.
“Đều như nhau cả thôi.”
Tɧẩʍ ɖυ Hi đưa tay phải lên, nhẹ nhàng lướt qua gò má Lan Lạc. Vài giây sau, anh hơi cúi người, đặt một nụ hôn lên trán cậu.