Chương 38

Thích Triều vốn chẳng mấy để tâm đến những chuyện thế này, ban nãy cũng chỉ buột miệng hỏi thôi, quay đầu đi đã quên béng mất rồi.

Hệ thống thấy ký chủ nhà mình như vậy, chẳng biết nên mừng vì anh vô tư quá, hay nên thương cho cái sự chẳng tinh ý chút nào của anh nữa.

Vì đã hứa với Tiến sĩ sẽ cho anh xem con búp bê vải trước, nên sau khi rửa mặt xong, Thích Triều liền cầm nó sang phòng anh.

“Dễ thương thật.”

Tɧẩʍ ɖυ Hi mỉm cười.

Con búp bê vải đúng là rất đáng yêu thật, cái vẻ đáng yêu mà bé gái nào bảy, tám tuổi cũng sẽ thích mê. Đó là một búp bê phiên bản chibi với mái tóc dài và đôi mắt màu lam. Gương mặt bầu bĩnh mềm mại còn điểm hai vệt má hồng phơn phớt, nụ cười chúm chím vừa dịu dàng lại có chút thẹn thùng.

Có điều, cũng chỉ là đáng yêu mà thôi. Tɧẩʍ ɖυ Hi cúi xuống nhìn con búp bê chỉ lớn hơn bàn tay mình một chút, tay phải véo thử bím tóc của nó. Cảm giác khi sờ vào chất liệu vải không mềm mượt như tóc thật, nhưng lại bông xốp, véo vào rất êm tay.

Tɧẩʍ ɖυ Hi chẳng thấy con búp bê này giống mình chút nào.

Nghe Tiến sĩ nhận xét, Thích Triều mỉm cười: “Dễ thương là được rồi.”

Suy cho cùng, Tɧẩʍ ɖυ Hi vốn rất dịu dàng và đáng yêu, nhận được lời khen này chứng tỏ con búp bê mình làm vẫn giống lắm chứ.

Tɧẩʍ ɖυ Hi nào biết Thích Triều đang nghĩ gì, chứ nếu biết, có lẽ anh đã rút lại lời nhận xét của mình rồi.

“Vậy chừng nào cậu định đưa con búp bê này cho Mạc Tư?” Tɧẩʍ ɖυ Hi ngẩng đầu lên, lịch sự hỏi Thích Triều.

Thích Triều ngẫm nghĩ một lát: “Chắc là tối nay đi, tôi còn một thứ chưa chuẩn bị xong.”

“Một thứ?” Tɧẩʍ ɖυ Hi có chút thắc mắc. “Còn phải chuẩn bị gì nữa sao?”

Thích Triều gật đầu, nói úp mở: “Dù sao cũng phải thể hiện chút thành ý xin lỗi cho chuyện lần trước chứ.”

Thể hiện thành ý xin lỗi ư? Một con búp bê vẫn chưa đủ sao?

Tɧẩʍ ɖυ Hi nhìn người đàn ông trước mặt, cúi đầu dùng tay vuốt vuốt mái tóc của con búp bê. Người này đúng là kỳ quặc thật.

Anh không gặng hỏi thêm, vì anh biết dù mình không hỏi, lát nữa Mạc Tư cũng sẽ kể mọi chuyện cho mình nghe.

Chắc chắn Tiến sĩ không thể ngờ lý do Thích Triều không đưa con búp bê cho Mạc Tư ngay là vì anh cảm thấy chỉ tặng mỗi con búp bê thì có phần sơ sài nên định viết thêm một lá thư tay gửi kèm cho trang trọng hơn một chút.

Có điều, lần gần nhất Thích Triều viết thư là từ hồi lớp 11, mà đó lại là một bản kiểm điểm. Lần này viết thư cho Mạc Tư, anh mới nắn nót được dòng mở đầu đã không biết phải viết tiếp thế nào.

Anh nghĩ một lát, rồi quyết định xuống tầng hầm làm việc trước, đợi xong xuôi sẽ quay lại nghĩ cách viết thư sau.