Trên các kệ hàng bên trong bày la liệt những thùng vật tư cũng có những kiện hàng còn quấn màng co chưa kịp mở.
Kệ hàng gần cô nhất là lương thực đóng gói hút chân không, bảy tám mươi thùng chắc cũng phải hơn vạn cân. Còn có dầu ăn đóng thùng, gia vị, dưa muối và các sản phẩm đóng hộp.
Áp lực dưới nước quá lớn, không kịp lựa chọn kỹ càng, cô mang đi toàn bộ vật tư trong kho cùng với cả kệ hàng, sau này đều có thể dùng đến rồi từ từ sắp xếp sau.
Lúc rời đi, cô lại thu thêm hơn hai mươi chiếc kệ trống trong trung tâm thương mại, chất đống cả lên mảnh đất trồng rau trong sân vườn. Càng mở khóa được nhiều gian phòng bị cấm chế, cô càng cần nhiều kệ hơn để tận dụng hiệu quả không gian ở tầng trên.
Vào không gian định nghỉ ngơi một lát, Thẩm Uyển nhìn đám rau bị kệ hàng đè bẹp mà thấy hơi xót. Lúc thu kệ hàng vội quá nên quên mất, biết thế cô đã thu hoạch trước những loại rau đã chín, đành phải đợi sau này trồng lại vậy.
Nghỉ ngơi vài phút, Thẩm Uyển ra khỏi không gian, chuẩn bị đi lên tầng một.
Tầng một có ba tiệm vàng và một cửa hàng ngọc bích phỉ thúy. Thẩm Uyển định đến cửa hàng ngọc bích phỉ thúy trước, không biết cửa hàng phỉ thúy này có thể giúp cô giải phong được mấy gian phòng.
Các gian hàng trong đây đều là cửa kính có khóa, tay nắm cửa chính của cửa hàng phỉ thúy còn có thêm một ổ khóa lớn. Cô lấy từ không gian ra một chiếc kìm cộng lực, cắt đứt chốt khóa, sau đó phá hỏng ổ khóa trên cửa kính, thế là cửa mở.
Đập vào mắt là hai dãy tủ kính ở hai bên trái phải, đối diện cửa chính là một tảng đá lớn cao khoảng hai mét, bề mặt lồi lõm. Đây không phải là đá phỉ thúy nguyên khối đấy chứ!
Cô kinh ngạc đến sững sờ, ông chủ này quả thực chơi trội không ai bằng, tảng đá nguyên khối lớn như vậy mà không cắt ra, cứ để thế này cho người ta xem, đúng là phung phí của trời!
Chỉ không biết trong đá nguyên khối có phỉ thúy không, chất lượng nước có tốt không, cứ thu vào không gian xem sao đã.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tảng đá lớn liền biến mất ngay tại chỗ.
Trong không gian, Thẩm Uyển nghe thấy tiếng “lách tách” liên tục, đây là đã mở được bao nhiêu phòng vậy! Xem ra trong đá nguyên khối không chỉ có phỉ thúy mà chất lượng còn rất tốt. Tiếc là lần này ông chủ nhìn lầm rồi, không cắt ra xem thử, tất cả đều thành của cô!
Toàn bộ căn tứ hợp viện ngoài một gian phòng phụ ở lầu trên bên phải vẫn chưa mở được, tất cả các phòng khác đều đã được giải trừ cấm chế.
Đây quả là niềm vui bất ngờ, cô vốn nghĩ cửa hàng phỉ thúy có thể giúp mở được một hai gian phòng đã là tốt lắm rồi. Xem ra tối nay phải tranh thủ lục soát toàn bộ trung tâm thương mại mới không phụ lòng món quà lớn mà ông chủ đã “tặng” cho mình!
Nhìn tảng đá lớn vẫn còn nguyên vẹn, tuy phỉ thúy bên trong đã bị hấp thụ hết nhưng nó vẫn rất cứng rắn, cứ giữ lại đã, dùng để chặn cửa cũng không tồi!
Thẩm Uyển mặc lại bộ đồ lặn rồi ra khỏi không gian tiếp tục càn quét các tủ trưng bày bằng kính ở hai bên. Kính là loại cường lực, dưới nước cũng khó dùng sức vẫn là cạy từ lỗ khóa sẽ tiện hơn. Chỉ vài ba thao tác đã phá hỏng được lõi khóa, vòng tay ngọc, mặt dây chuyền ngọc, nhẫn, chuỗi hạt đều được thu vào không gian, chỉ có điều trông chất lượng không được tốt lắm.
Ngọc Hòa Điền, mã não các loại cô cũng không bỏ qua, biết đâu không gian cũng thích thì sao!
Vào không gian xem thử, thu nhiều đồ như vậy mà không ngờ chẳng có chút thay đổi nào. Thẩm Uyển hơi thất vọng, xem ra lúc đóng cửa rút lui ông chủ đã chuyển hết những thứ có giá trị đi rồi.
Chỉ không biết là mang đi rồi hay là giấu ở đâu đó, thử tìm xem biết đâu có két sắt.
Các tủ trưng bày hai bên đều đã tìm qua, vậy thì chỉ còn quầy thu ngân bên cạnh tảng đá lớn. Trong ngăn kéo còn một ít tiền mặt bị ngâm nước nát bét, Thẩm Uyển không lấy. Mở tủ bên dưới là một chiếc két sắt hiện ra trước mắt. Cô cũng lười cạy khóa, trực tiếp thu vào không gian rồi cũng theo đó mà vào trong.