Chương 48

Các thiết bị gia dụng đều đã bị ngâm nước hỏng hết, toàn bộ chậu và nồi inox đều được mang đi. Cô lấy thêm vài bộ bát đĩa sứ, cùng một số dụng cụ nấu ăn khác vẫn còn dùng tốt.

Ở khu vực đồ dùng dã ngoại ngoài trời, cô tìm thấy vài chiếc lều và vỉ nướng cùng với những thùng than củi và cồn khô còn nguyên lớp bọc nhựa, thêm cả túi ngủ và ba lô dã ngoại chưa mở bao bì.

Tại khu đồ ăn vặt và đồ dùng cho mẹ và bé, tất cả những gì còn đóng gói kín đều bị cô thu gom sạch sẽ. Dù sao không gian vẫn còn chỗ, kể cả sau này không dùng đến thì cũng có thể dùng để trao đổi vật tư, bởi những thứ này sau thảm họa thiên nhiên phải rất nhiều năm nữa mới có thể sản xuất lại được.

Đi tiếp về phía trước, cô nhìn thấy rau củ và trái cây nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Thẩm Uyển tránh xa khu vực này. Rau quả bị ngâm nước sẽ thối rữa rất nhanh, may mà không gian của cô có thể trồng trọt nên cũng không thiếu những thứ này.

Gạo, mì, dầu ăn được đóng gói kín đều được mang đi. Những bao gạo và bột mì lớn đã bị ngấm nước, cô chỉ lấy vài chục bao, phần lớn mang đi là gạo và các loại ngũ cốc được đóng gói hút chân không.

Trứng gà ngâm nước đều đã hỏng, chỉ còn một số trứng bắc thảo và trứng vịt muối được đóng gói riêng lẻ là còn ăn được. Mì ăn liền và các loại đồ khô thì thu được cả một đống lớn, cô tạm thời chất chúng lại một chỗ, đợi khi nào rảnh sẽ sắp xếp sau.

Cô vốn nghĩ rằng sau khi bị các bà các mẹ xung quanh tranh giành, hàng tồn kho trong trung tâm thương mại chắc chẳng còn lại bao nhiêu. Không ngờ kênh nhập hàng của chuỗi trung tâm thương mại này quả nhiên rất ổn định, liên tục bổ sung được hàng hóa.

Rượu bia và đồ uống đóng lon cô cũng không bỏ qua, cả trà và thuốc lá đóng gói kín nữa. Trong thời kỳ tận thế, những thứ này rất có giá, dùng để đổi lấy vật tư là tốt nhất rồi.

Không ai biết tận thế sẽ kéo dài bao lâu, mục tiêu của cô là lấp đầy không gian, có chuẩn bị trước thì không phải lo lắng.

Sau khi càn quét một lượt toàn bộ trung tâm thương mại, Thẩm Uyển vào không gian nghỉ ngơi một lát. Áp lực dưới nước quá lớn, may mà gần đây ngày nào cô cũng tăng cường luyện tập, nếu không thì chẳng thể trụ được vài phút.

Bổ sung nước và ăn chút gì đó xong, cô định ra ngoài tìm kho hàng của trung tâm thương mại. Tìm được thì tốt, không tìm được thì cô sẽ chuẩn bị lên tầng một.

Men theo rìa trung tâm thương mại đi một cách chậm rãi, quả nhiên cô tìm thấy một cánh cửa chống cháy đang hé mở, ngay cạnh khu rau quả mà lúc trước cô đã đi vòng qua.

Sau khi đi vào từ cửa chống cháy, lại là một cánh cửa cuốn nữa, cô đành chấp nhận số phận tiếp tục cạy khóa. Nếu không phải dưới nước không dùng được cưa điện thì đâu cần phải tốn sức như vậy.

Cửa cuốn được mở ra, cô liền nhìn thấy những thùng các tông lớn chất đống ở cửa kho, bên trong còn có không ít kệ hàng. Mở thử một thùng các tông gần nhất, bìa các tông ngâm nước quá lâu, vừa chạm tay vào đã rã ra.

Nhìn thứ lộ ra bên trong, không ngờ lại là một thùng bαo ©αo sυ!

Đây đúng là một thứ tốt, ở thời tận thế lại càng là hàng hiếm. Dù sao thì trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, chẳng ai muốn sinh con. Ăn không đủ no, suy dinh dưỡng đã đành, việc không có khoa sản đã đủ nguy hiểm đến tính mạng rồi. Thêm vào đó là nhiễm trùng sau sinh, thuốc men khan hiếm, đúng là mười phần chết chín.

Kiếp trước, thứ này được ưa chuộng nhất vẫn là trong giới quản lý của các trạm cứu hộ và các hội nhóm lớn nhỏ, người sống sót bình thường không thể mua nổi.

Thẩm Uyển nhìn qua, có đến mấy thùng giống hệt nhau. Bên trong lại là những gói nhỏ được niêm phong riêng, ước lượng sơ qua cũng phải có đến hàng vạn cái. Nhìn vị trí bày biện thế này, hẳn là hàng mới nhập về chưa kịp đưa vào kho. Cô không chừa lại một cái nào, thu tất cả vào không gian.