Chương 47

Ăn cơm xong, hai mẹ con xem một bộ phim hài, đợi Mặc Mặc ngủ say, cô đặt cậu bé lên tấm đệm trong không gian. Để cậu bé ở nhà một mình cô không yên tâm vẫn là mang theo bên mình thì an tâm hơn.

Điểm đến tối nay là trung tâm thương mại Duyệt Hối đã từng đến trước đó, cách Hải Phúc Uyển chưa đầy hai cây số.

Xung quanh đều là khu dân cư, tiếng xuồng cao tốc quá lớn, Thẩm Uyển định dùng thuyền phao cao su chèo qua. Cô tìm chiếc thuyền phao trong kho, mở thiết bị bơm hơi tự động, hai mươi giây sau thuyền đã được bơm căng rồi cô thu vào không gian, đợi xuống dưới lầu mới lấy ra.

Tuy tiếng động của thiết bị bơm hơi tự động không lớn lắm nhưng hành lang vẫn còn mấy gia đình ở, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Cô mặc bộ áo mưa liền thân đi xuống bằng cầu thang bộ ở phía bên kia. May mà các cửa thoát hiểm đều đóng kín, nếu không cô cũng không cách nào tránh được những người đang ngủ tạm ở hành lang.

Mực nước đã dâng lên gần đến tầng ba, cô ném chiếc thuyền phao từ cửa sổ ở đầu cầu thang xuống mặt nước, sau đó nhảy xuống, vững vàng đáp xuống thuyền rồi bắt đầu khua mái chèo rời đi.

Dưới cơn mưa lớn tầm nhìn rất kém, Thẩm Uyển dựa vào các tòa nhà xung quanh để cố gắng phân biệt phương hướng. Xa xa, cô nhìn thấy một công trình kiến trúc lớn sừng sững trên mặt nước, chính là trung tâm thương mại Duyệt Hối rồi.

May mà trước đây cô thường xuyên ra ngoài đi dạo nên khá quen thuộc với môi trường xung quanh. Tuy nhiên, nhìn thì có vẻ gần nhưng phải đi ngược dòng nước, cô đã chèo gần một tiếng đồng hồ.

Hơn nữa, trên mặt nước còn có rất nhiều vật cản, đồ đạc, túi rác, thùng nhựa... Cô còn chạm phải một xác người nổi lềnh bềnh, giữa đêm hôm trông rất rùng rợn, dọa cô phải vội vàng chèo thuyền vòng qua hướng khác.

Chèo thuyền vòng quanh lớp kính bên ngoài trung tâm thương mại một lúc nữa, cô phát hiện một cửa sổ đang mở hé, có lẽ mưa lớn đến quá nhanh, lúc sơ tán người ta đã quên đóng lại.

Sau khi trèo vào trong, cô thu chiếc thuyền phao vào không gian rồi khép hờ cửa sổ lại.

Thẩm Uyển bật đèn đội đầu nhìn quanh một lượt. Đây có lẽ là tầng hai của trung tâm thương mại, trông vẫn chưa bị ngập nước.

Cô đã quan sát từ trước, địa thế của trung tâm thương mại Duyệt Hối khá cao, tầng một lại có chiều cao trần vượt trội hơn nhiều so với khu dân cư nên nước chưa dâng đến tầng hai cũng là điều bình thường.

Đi ra khu vực sảnh giữa nhìn thử, mực nước còn cách tầng hai khoảng một hai mét nữa, trong thời gian ngắn sẽ không tràn lên được.

Thế là cô quyết định xuống dưới nước xem một vòng trước, cô nhớ tầng hầm B2 của trung tâm thương mại này là bãi đậu xe, tầng hầm B1 có một siêu thị lớn thuộc chuỗi siêu thị, còn lại đa phần là các quán ăn vặt và trà sữa.

Tầng một chủ yếu là mỹ phẩm và các loại trang sức, đồng hồ, còn có mấy cửa hàng thời trang cao cấp và tiệm bánh mì, tiếc là đã bị ngập nước rồi.

Tầng hầm B2 thì Thẩm Uyển bỏ qua luôn, tuy thùng chứa dầu của cô vẫn chưa đầy nhưng áp lực nước quá lớn, cho dù có không gian để gian lận thì cô cũng không chịu nổi.

Siêu thị và tiệm vàng bạc đá quý là mục tiêu chính, những thứ khác thì tùy vận may vậy!

Mặc đồ lặn và đeo bình dưỡng khí xong, Thẩm Uyển đi đến đầu thang cuốn rồi từ từ lặn xuống.

Tìm đến siêu thị ở tầng hầm B1 xem một vòng, không có cửa sổ, chỉ có thể phá cửa cuốn thôi. Cô lấy thanh xà beng từ trong không gian ra cạy cửa, cửa vừa mở được một nửa Thẩm Uyển đã lách người vào trong.

Ngẩng đầu nhìn lên, trời ơi, trần nhà toàn là đồ vật nổi lềnh bềnh. Nào là gói bim bim xẹp lép, kẹo sô cô la bán rời, chai nước ngọt và thau nhựa, còn có cả những quả trứng gà rời, ngâm nước mấy ngày rồi không ăn được nữa.

Thẩm Uyển vừa đi vào trong vừa thu gom những thứ còn dùng được vào không gian của mình. Dầu gội, nước giặt, dung dịch khử trùng và những thứ tương tự đựng trong chai lọ đều có thể sử dụng được, ngoài ra còn có khăn ướt, túi giữ tươi và các vật dụng dùng một lần khác, tất cả đều được đóng gói kín nên cô thu hết vào không gian.