Chương 44

Đứng ở đầu cầu thang tầng hai, một mùi hôi thối do lên men xộc thẳng vào mặt, Thẩm Uyển liền lấy một chiếc khẩu trang từ trong không gian ra đeo lên.

Nước lũ thực ra vẫn còn cách tầng hai mấy chục cm nhưng hành lang tầng hai đã biến thành một bãi rác. Rác sinh hoạt của cả tòa nhà đều tập trung ở đây, thảo nào mà nhà 201 và 202 phải dọn đi sớm, cái mùi hôi thối nồng nặc thế này ai mà chịu nổi, rác nhà mình tốt nhất cứ để trong không gian cho lành.

Lúc xoay người lên lầu, ba gia đình đang ở tạm trong ô cầu thang đều đổ dồn ánh mắt tò mò, dò xét về phía cô. Thẩm Uyển cũng chẳng buồn để ý đến họ, dù sao họ cũng không biết cô ở tầng mấy.

Về đến tầng 15, chắc chắn không có ai bám theo, cô mới đóng sập cửa chính rồi khóa thêm cả cửa chống trộm, hôm nay cô không định ra ngoài nữa.

Trong lúc cô đưa Mặc Mặc đi ngủ trưa một giấc, nhóm chat của cư dân lại được một phen dậy sóng.

Tòa 17 phòng 302: “Gia đình nhà 102 đúng là lũ lương tâm bị chó tha! Nhà tôi tốt bụng cho họ ở nhờ trước cửa, còn cho vào nhà đi vệ sinh. Vậy mà tối qua dám vào nhà tôi trộm đồ. Mọi người sau này phải cẩn thận lũ trộm cắp này!”

Tòa 17 phòng 102: “Nhà 302 kia, có giỏi thì ra nói chuyện thẳng mặt xem nào! Bảo nhà tôi trộm đồ nhà cô, cô có bằng chứng không? Đồ đạc nhà tôi để bên ngoài bị mất còn chưa tính sổ với các người đấy!”

Bà cụ kia lật lọng vu vạ ngược lại, khiến người nhà 302 tức không chịu nổi.

Tòa 17 phòng 302: “Cả nhà các người chặn kín cửa nhà tôi, ngoài các người ra thì còn ai vào được nữa! Trộm mì gói với lương thực nhà tôi mà còn không nhận!”

Bà cụ cãi lại: “Vậy cô không có bằng chứng thì không được nói là chúng tôi trộm. Ai biết được có khi nào là con cái nhà cô tay chân không sạch sẽ, người nhà tự trộm thì sao!”

Trò hề này cuối cùng cũng kết thúc bằng việc gia đình bà cụ dọn đi, chỉ không biết họ dọn lên tầng nào. Thẩm Uyển cũng không mấy để tâm, miễn không phải trước cửa nhà cô là được, mà với đôi chân của bà cụ thì leo lên được tới đây cũng đủ mệt rồi!

Tình trạng yên bình trong nhóm chat của cư dân không kéo dài được bao lâu lại có vấn đề mới nảy sinh.

Tòa 17 phòng 301: “Mấy người ở tầng trên làm ơn đừng dùng bồn cầu xả nước nữa được không, cống thoát nước sắp trào ngược lên rồi! Có chút ý tứ nào không, nghĩ cho cảm giác của chúng tôi với!”

Tòa 17 phòng 1101: “Anh ơi, chúng tôi cũng hết cách rồi! Người có ba nỗi gấp, chẳng lẽ chúng tôi lại ném ra ngoài!”

Tòa 17 phòng 301: “Vậy anh cứ tiếp tục dùng đi, tôi dọn lên ở nhà anh ngay bây giờ, mọi người cùng thông cảm cho nhau!”

Lần này thì nhà 1101 không dám lên tiếng nữa.

Tòa 17 phòng 401: “Bây giờ đã ngập đến tầng ba rồi sao? Sợ quá đi! Liệu có dâng lên tầng bốn không ạ?”

Tòa 17 phòng 301: “Vẫn chưa đâu! Mực nước đã lên đến tầng hai rồi, cả nhà tôi đang bàn xem có nên dọn đi không đây! Ai ngờ cống thoát nước lại tắc nghẽn trào ra trước, nhà cửa sắp không ở được nữa rồi!”

Tòa 17 phòng 401: “Các cô chú anh chị trong nhóm ơi, thông cảm cho anh ấy một chút đi ạ! Có khó khăn gì mọi người giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua giai đoạn này!”

Trong nhóm cũng có người hùa theo, bày tỏ từ nay sẽ không dùng bồn cầu xả nước nữa. Cô gái ở phòng 401 quả thực đã tạo dựng được hình ảnh tốt, nhận được sự khen ngợi đồng lòng từ mọi người.

Tiếp đó, vấn đề ăn uống lại nổi lên, có người than phiền nhà vừa ngột ngạt vừa nóng bức, mất điện rồi điều hòa cũng không bật được!

Có người kể khổ lương thực dự trữ trong nhà đã ăn hết, có nhà nào còn dư nhiều có thể bán lại cho họ một ít không...

Lại có người oán trách tại sao chính phủ không lo cho họ, họ đóng thuế bao nhiêu năm nay mà không ai quan tâm đến sống chết của họ. Ban quản lý trong nhóm cũng im hơi lặng tiếng, phí quản lý coi như đóng vô ích.