Chương 43

“Con ơi, nhanh lên một chút, mở được cửa chưa? Không phải con nói cái dụng cụ mở khóa vạn năng này chạm vào là mở được sao?” Nghe giọng này chính là của bà cụ ở căn 102.

Chỉ nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của con trai bà ta: “Đừng có giục nữa, ồn chết đi được! Thằng chó chết đó nó khóa trái cửa rồi, không mở được, để thử lại xem...”

Cô không thèm để ý đến mấy người này mà lặng lẽ tiếp tục leo lên lầu.

Còn về việc ổ khóa cửa căn 302 có bị cạy mở hay không thì không liên quan gì đến cô, cô đâu có ngốc đến mức chạy đi nhắc nhở người khác.

Vốn dĩ cô không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, huống hồ là chuyện có thể rước phiền phức vào người như thế này, nếu bị gia đình bà cụ kia bám lấy thì đúng là có khổ mà không nói được.

Chỉ không ngờ con trai bà cụ lại có trong tay dụng cụ mở khóa vạn năng, may mà nhà mình đã lắp đặt cửa chống trộm từ trước, loại dụng cụ mở khóa đó không mở được, nếu không thì tối đến cũng chẳng thể ngủ ngon.

Về đến nhà liền đặt Mặc Mặc lên giường, Thẩm Uyển lại lấy từ không gian ra một chiếc quạt điều hòa và một hộp tích điện, cho thêm đá viên đã làm từ trước vào, căn phòng nhanh chóng mát mẻ hẳn lên.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng sớm tinh mơ, lại là một ngày bị cậu bé mập ú kia dùng “Thái Sơn áp đỉnh” (nằm đè lên người). Chẳng cần Thẩm Mặc Mặc lên tiếng phản đối, Thẩm Uyển cũng biết chắc chắn cậu đói rồi.

Hành động lúc rạng sáng tuy có sự hỗ trợ của không gian nhưng vẫn rất tốn thể lực. Nằm ườn trên giường một lúc, cô vẫn quyết định dậy tập thể dục, mười lăm ngày để hình thành một thói quen tốt, đợi đến chiều rồi ngủ bù vậy.

Ăn sáng xong, luyện tập quân thể quyền một tiếng đồng hồ, Thẩm Mặc Mặc cũng có thể bắt chước được bảy tám phần, tuy động tác không chuẩn nhưng vận động một chút cũng tốt, dù chỉ là tăng cường sức đề kháng cũng quý rồi.

Nghỉ ngơi một lát, Thẩm Uyển thoắt một cái đã vào trong không gian. Rau cải non đã có thể ngắt ăn được rồi, những chiếc lá xanh non mơn mởn nhìn thôi đã thấy thèm, trưa nay ăn mì sợi kéo tay thôi!

Nhìn vào độ ẩm của đất đen, có vẻ như không cần phải tưới thêm nước. Không gian có thể duy trì lượng nước cần thiết cho cây trồng sinh trưởng, thật đúng là tiết kiệm nước lại tiết kiệm sức!

Thẩm Uyển lấy một túi bột mì ra khỏi không gian bắt đầu làm mì sợi kéo tay. Đổ bột mì ra, thêm lượng nước và muối vừa đủ rồi nhào thành khối. Trong lúc đợi bột nghỉ, cô lại làm thêm một tô lớn sốt cà chua trứng.

Mì nấu xong, cô để lại hai bát, một lớn một nhỏ trên bàn, phần còn lại đều đóng gói cất vào kệ hàng trong không gian.

Trước đây chỉ có hai mẹ con cô, làm ít thì khó, làm nhiều lại ăn không hết, bây giờ có không gian bảo quản tươi đúng là quá tiện lợi.

Nghĩ đến việc một thời gian nữa gas cũng sẽ bị cắt, mỗi lần nấu ăn cô đều nấu một nồi lớn, ăn không hết thì cất vào không gian, giống như một chú chuột hamster từ từ tích trữ. Thịt và rau mua trước đó không ít đã được làm thành cơm hộp, hộp đóng gói cũng đã mua đến đợt thứ hai rồi.

Hai mẹ con, một người bưng bát lớn, một người bưng bát nhỏtìm một bộ phim truyền hình cũ “Nhà có con gái” vừa xem vừa ăn.

Ăn cơm xong, cô nhốt Mặc Mặc trong phòng ngủ, để cậu tự chơi ở khu vui chơi còn mình thì xách rác sinh hoạt mấy ngày nay xuống lầu xem xét tình hình.

Vẫn như thường lệ, cô đi cầu thang bộ, vừa đi vừa phải để mắt đến màn hình giám sát phòng ngủ phụ, có chuyện gì cô có thể lập tức quay về. Nhưng cửa chính lẫn cửa sổ phòng ngủ đều đã khóa kỹ, hơn nữa Mặc Mặc từ nhỏ đã là một đứa cẩn thận nên cô cũng thấy khá yên tâm.

Đi đến tầng bốn, cô phát hiện hành lang có thêm hai gia đình trải chiếu ngủ tạm, xem ra nước ngập có lẽ đã dâng đến tầng hai rồi.