Chương 40

Bà cụ vừa chửi bới om sòm vừa than vãn kể khổ trong nhóm chat của tòa nhà, nói rằng gia đình căn 302 không biết kính già yêu trẻ, đến đứa cháu vàng cháu ngọc của bà ta muốn ăn chút đồ ăn vặt mà cũng tiếc không cho…

Thẩm Uyển dứt khoát chẳng thèm xem TV nữa mà chuyên tâm hóng chuyện.

Trong nhóm, người này nói một câu, người kia đáp một lời, rôm rả hết sức. Phải thừa nhận rằng, công lực chửi người của bà cụ quả thực lợi hại, từ ngữ tuôn ra không ngớt. Chỉ có những gì người ta không thể tưởng tượng nổi, chứ không có lời nào mà bà ta không thốt ra được. Thẩm Uyển không nhịn được phải bật cười thành tiếng.

Phen này thì gay go rồi, tiếng cười quá trớn của cô đã đánh thức Mặc Mặc. Cô vội vàng cất hết đồ ăn vặt vào không gian, nhìn đồng hồ thấy cũng sắp đến giờ liền không để cậu bé ngủ tiếp nữa, bởi nếu ngủ nhiều quá, tối đến sẽ khó ngủ, người chịu trận cuối cùng vẫn là cô.

Cô bóc một gói bánh quy trẻ em đưa cho cậu bé, để cậu tự đi chơi xếp hình, còn mình thì tiếp tục lướt một diễn đàn trực tuyến nào đó.

Trên diễn đàn cũng có vài bài đăng về ngày tận thế đang rất hot nhưng xem qua bình luận thì đa phần đều phản bác lại chủ bài đăng: “Chẳng qua chỉ là một trận mưa lớn tầm tã thôi mà, dù sao cũng mấy tháng rồi trời không mưa.”

“Tôi thấy mưa nhỏ dần rồi đấy, chắc mai là tạnh thôi.”

“May mà trước đó đã hưởng ứng thông báo của chính quyền, mua không ít đồ đạc tích trữ trong nhà, phen này có cái dùng rồi!”

“Cứ nghe theo chính quyền là chuẩn nhất, một số người đừng có mà cố tình gây nhiễu nữa, thời đại nào rồi mà còn thuyết tận thế, rảnh rỗi thì đọc thêm sách vào đi!”

Đương nhiên cũng có những người cảnh giác cao độ, muốn nhân lúc mực nước chưa sâu ra ngoài tích trữ thêm chút vật tư. Thế là mỗi người lại trổ hết tài năng, chậu gỗ, thùng nhựa đều được tận dụng. Cô thì lo ngại dưới nước có thể bị rò rỉ điện nên không ra ngoài hóng hớt, tham gia cho vui.

Sau bữa tối, Thẩm Uyển quả thực thấy mưa đã ngớt đi nhiều. Trong nhóm chat của tòa nhà, bà cụ ở căn 102 lại bắt đầu than khổ, nói nhà cửa bị ngập hết rồi, tài sản cũng trôi theo dòng nước, sau này không biết ở đâu nữa… Bà ta khóc lóc kêu trời kêu đất, ồn ào đến mức Thẩm Uyển đau cả đầu, đành phải bật chế độ không làm phiền tin nhắn.

Cô đặt báo thức, ôm Mặc Mặc đi ngủ từ sớm.

Nửa đêm, đúng mười hai giờ, chuông báo thức reo. Thẩm Uyển vốn ngủ rất tỉnh nên nhanh chóng tắt chuông, chỉ sợ làm Mặc Mặc thức giấc.

Lướt xem lại lịch sử tin nhắn trong nhóm, toàn bộ khu chung cư đã mất điện từ hơn mười giờ tối nhưng mạng thì vẫn còn. Thẩm Uyển chính là đợi thời điểm này, nếu không mất điện thì cô không dám xuống nước, lỡ như bị rò rỉ điện thì dù có không gian cũng không cứu nổi cô.

Đặt Mặc Mặc lên tấm đệm trong không gian cho cậu bé ngủ tiếp, Thẩm Uyển mặc đồ lặn, mang theo bình oxy rồi ra khỏi nhà đi xuống lầu.

Dưới lầu tĩnh lặng như tờ, cô cố tình tránh gia đình bà cụ đang ngủ ở cửa căn 302, bật đèn pin đội đầu rồi từ một bên cầu thang khác lặn xuống hầm để xe.

Mục tiêu tối nay của cô là xăng dầu nhưng cô không biết cách phân biệt các loại xăng. May mắn là trên nắp bình xăng của nhiều xe đều có dán nhãn nên cô chuyên nhắm vào những chiếc xe có nhãn mác.

Đầu tiên, cô chọn một chiếc Mercedes, đưa cả người lẫn xe vào không gian. Thấy trên nhãn dán ghi “95#”, cô rút hết xăng ra, rồi lại đưa chiếc xe trở về hầm.

Lần thứ hai, cô định một lúc xử lý hai chiếc, tay trái tay phải mỗi tay chạm vào một chiếc, ý niệm vừa động đã vào trong không gian, lần này cả hai chiếc đều là xăng “92#”.



Lần cuối cùng vào không gian, toàn bộ đều là xăng “95#”. Nhìn bốn thùng chứa dầu sắp đầy ắp, Thẩm Uyển vô cùng hài lòng với chuyến đi đêm nay!