Chương 39

Mở cửa sổ ra cảm nhận một chút, mưa dường như còn lớn hơn.

Vào nhóm chat WeChat của cư dân, hơn 999 tin nhắn chưa đọc. Tin nhắn mới cứ liên tục nối đuôi nhau, Thẩm Uyển xem không kịp.

Trong nhóm, những người sôi nổi nhất là các chủ nhà ở tầng một và tầng hai.

Tòa 17, phòng 302: “Trận mưa to này còn kéo dài bao lâu nữa đây? Dự báo thời tiết cũng chẳng có tin nào chính xác cả!”

Tòa 17, phòng 102: “Đúng đấy! Quản lý tòa nhà có đó không? Bên quản lý các người làm hệ thống thoát nước kiểu gì thế, nhà tôi bị ngập hết rồi, đồ đạc hỏng hết rồi các người có giải quyết không!”

Tòa 17, phòng 1301: “Bác gái ở phòng 102 ơi, chuyện này thật sự không trách công ty quản lý được đâu. Cháu thấy ngoài đường toàn là nước, ngập đến mắt cá chân rồi, chắc là hệ thống thoát nước của cả thành phố có vấn đề rồi!”

Xem ra nước đã ngập đến tầng một rồi.

Kiếp trước ở khu dân cư cô ở, ngày thứ ba của trận mưa lớn nước đã dâng đến tầng hai. Xem ra địa thế của Hải Phúc Uyển vẫn tương đối cao. Nhưng theo diễn biến của kiếp trước, tối nay cả thành phố sẽ mất điện.

Sau đó, chính phủ phải sửa chữa khẩn cấp ba ngày mới có điện trở lại nhưng cũng không duy trì được bao lâu, cả điện và nước đều bị cắt. Dù sao thì lượng mưa cũng quá lớn, rất nhiều thiết bị đều bị ngập dưới nước, công tác sửa chữa rất khó triển khai.

Chỉ không biết ở kiếp này, dưới hiệu ứng bươm bướm nhỏ từ cô, liệu mọi chuyện có còn diễn biến theo kịch bản của kiếp trước không, dù sao thì cũng đã xuất hiện một chút sai lệch về thời gian rồi.

Đến giờ cơm, trong nhóm lại bắt đầu kêu trời kêu đất.

Tòa 17, phòng 602: “Mưa to thế này không ra ngoài được cũng không có ai giao đồ ăn, mấy người bọn tôi ở nhà đều không nấu nướng, đã ăn mì gói hai ngày rồi!”

Thẩm Uyển đoán căn này chắc là nhà thuê chung, lại toàn là người trẻ tuổi, trong nhà chắc là không tích trữ vật tư gì. Nhưng Hải Phúc Uyển là khu dân cư cao cấp, tiền thuê nhà cũng không rẻ, chỉ không biết họ ở mấy người.

Tòa 17, phòng 401: “Anh trai phòng 602 ơi, em muốn dùng hai gói bim bim đổi lấy một thùng mì của anh được không? Em một ngày rồi chưa được ăn đồ nóng, trong nhà chỉ còn lại đồ ăn vặt thôi...”

Tòa 17, phòng 602: “Bọn anh có năm người lận đó, em gái xinh đẹp ơi, lấy năm gói bim bim đến đổi đi!”

...

Thẩm Uyển cảm thấy cạn lời, vậy mà cũng bắt chuyện được. Nhưng sau này phải để ý mấy người ở phòng 602, năm người đã là một nhóm không nhỏ rồi, nói chuyện lại còn có vẻ du côn, lưu manh.

Cô gái nhỏ ở phòng 401 cũng thật là ngây thơ không hiểu chuyện đời, lại có thể kể rõ ràng tình hình nhà mình trong nhóm, đúng là không sợ bị người khác nhòm ngó! Nhưng cô cũng không có lòng thánh mẫu để đi lo chuyện bao đồng.

Ăn cơm xong, cô cho Mặc Mặc tự xem phim hoạt hình giáo dục sớm, còn Thẩm Uyển thì mở máy tính bảng ra bắt đầu nghiên cứu bản đồ offline. Chưa xem được bao lâu, cậu bé đã buồn ngủ thϊếp đi.

Cô lại tìm một bộ phim truyền hình để xem, lấy cổ vịt, chân vịt từ không gian ra từ từ gặm, lại lấy thêm một chai Coca. Nuôi một đứa trẻ con, đến cả “nước ngọt khoái khẩu” cũng phải uống trộm.

Lúc xem TV cũng không quên theo dõi tình hình trong nhóm chat của tòa nhà.

Cả nhà bà cụ ở phòng 102 mang theo toàn bộ gia tài dọn lên hành lang tầng ba, đóng cửa thoát hiểm lại, rồi trải chiếu ngủ ngay trước cửa nhà 302.

Phòng 101 bên cạnh phòng 102 hình như là phòng trống, trong nhóm chat không thấy ai nhắc đến. Hơn nữa, ngoài phòng 302 ra cũng không nghe nói hành lang nhà nào khác có người trải chiếu ngủ.

Trời bây giờ cũng không lạnh, ngủ ở hành lang thậm chí còn mát hơn trong nhà.

Gia đình phòng 102 cứ thế đóng đô ở đó. Bà cụ cùng con trai, con dâu và cháu trai nhỏ, bốn người cùng trải chiếu ngủ.

Cuộc sống của nhà 302 cũng chẳng dễ chịu gì. Cửa nhà ồn ào không nói làm gì, cháu trai nhỏ của bà cụ còn liên tục gõ cửa đòi vào chơi. Ban đầu tình làng nghĩa xóm khó mà từ chối, ai ngờ chỉ trong một buổi chiều mà nhà cửa đã bị lục tung bừa bãi, thế là hai nhà bắt đầu chửi bới, gây gổ.