Cô dậy pha cho Mặc Mặc một bình sữa, cậu bé uống ừng ực hết veo chỉ trong vài phút. Thẩm Uyển lại lấy từ trong không gian ra một chiếc bánh bao hình chim cánh cụt nóng hổi cho cậu bé ăn.
Kéo rèm cửa ra, sắc trời u ám nặng trịch. Người trên đường đều đi lại vội vã, xe cộ cũng rất ít, bên tai toàn là tiếng mưa rơi tí tách lộp độp. Nhiệt độ hôm nay rõ ràng đã giảm đi nhiều, xem ra đợt nóng gay gắt sẽ không đến sớm.
Cô dẫn Mặc Mặc xuống lầu, không dám đi thang máy. Lúc thang máy chạy có tiếng nước chảy ào ào, cô cảm thấy không được an toàn cho lắm.
Men theo cầu thang bộ xuống tầng hầm một. Đứng ở cửa cầu thang có thể nhìn thấy xe trong gara, nước đã ngập quá nửa bánh xe. May mà hôm qua nhanh tay cất chiếc Land Rover vào không gian rồi.
Cơn mưa lớn kéo dài suốt cả đêm. Những lòng sông cạn khô vì hạn hán trước đó và hệ thống thoát nước ngầm đều đã bị lấp đầy, cơ sở hạ tầng thoát nước của thành phố bắt đầu tê liệt dần.
Nước vẫn không ngừng cuồn cuộn chảy vào hầm gửi xe. Thẩm Uyển nghe thấy ở lối vào hầm xe có nhân viên quản lý tòa nhà đang dựng công trình phòng hộ cũng có không ít chủ nhà đang phụ giúp.
Cô dắt theo Mặc Mặc nên cũng không đến đó, quan sát tốc độ nước dâng lên một lúc rồi quay người leo cầu thang về nhà.
Cô cất hết đồ đạc trong phòng ngủ vào không gian, lấy khu vui chơi ra cho Mặc Mặc tự chơi. Lại lấy ra một chiếc ghế lười rồi nằm xuống, ý thức chìm vào không gian.
Kệ hàng trong sân đều đã được chuyển vào nhà phụ, số đồ còn lại thực sự không còn chỗ để nữa. Mười thùng chứa dầu xếp chồng lên nhau cũng không chiếm nhiều diện tích, ngược lại, hai chiếc xe và động cơ lại chiếm mất hơn hai mươi mét vuông. Đợi sau này mở khóa thêm phòng rồi sẽ dời đi.
Trong sân có gần ba trăm mét vuông đất đen. Thẩm Uyển định trồng cây nho giống dọc hai bên con đường lát đá xanh giữa sân, sau này sẽ dựng một giàn nho hình vòm.
Hai bên trái phải của giàn nho, mỗi bên chừa ra tám mươi mét vuông để trồng cây ăn quả. Khu vực ngoài cùng gần hai dãy nhà phụ thì dùng để trồng rau.
Sau này khi cây ăn quả trĩu quả chắc chắn sẽ rất đẹp, chỉ tiếc là cảnh tượng này chỉ có một mình cô nhìn thấy.
Nói là làm ngay, cô lấy cuốc từ trong kho ra, dùng ý niệm điều khiển đào từng cái hố hai bên đường nhỏ, rồi trồng xuống mỗi bên năm cây nho giống khác loại.
Hố trồng cây ăn quả cần phải lớn hơn và sâu hơn một chút, tiêu hao tinh thần lực cũng nhiều hơn. Mới trồng xong hai cây đã phải dừng lại nghỉ một lát, cả buổi sáng mới trồng xong một nửa số cây ăn quả.
Sau khi tưới nước cho tất cả các cây, Thẩm Uyển ngẩng đầu lên liền thấy Thẩm Mặc Mặc chơi mệt đang ngồi trên xích đu đọc truyện tranh.
Cô làm hai món mặn một món canh đơn giản rồi gọi Mặc Mặc lại ăn cơm.
Cô mãi bận rộn đến hơn mười một giờ đêm mới trồng xong hết cây ăn quả và rau củ. Vừa nằm xuống giường liền không cầm cự nổi mà thϊếp đi.
Một đêm ngon giấc, sau khi tỉnh dậy Thẩm Uyển vào không gian chuẩn bị tưới nước thì ngẩn người ra. Đám mầm xanh mơn mởn khắp mặt đất này là sao vậy?
Loại rau cải xanh lớn nhanh nhất đã ra được hai lá, cây ăn quả cũng đã nhú lên những mầm non xanh biếc. Tốc độ sinh trưởng này có chút ngoài dự đoán của cô, mới qua có một đêm thôi mà!
Thẩm Uyển ước lượng sơ qua, tốc độ sinh trưởng trong không gian khoảng gấp chín đến mười lần bên ngoài. Cho nên chỉ cần cô chăm chỉ một chút thì ở thời tận thế tuyệt đối không thể chết đói.
Chỉ tiếc là không thể nuôi được sinh vật sống, chỉ ăn rau mà không ăn thịt cũng không được! Nhưng may là cô đã tích trữ rất nhiều thịt, năm sáu vạn cân thịt tươi cộng thêm thịt khô, đồ ăn chế biến sẵn cũng đủ cho hai mẹ con ăn bảy tám chục năm rồi.