Chương 37

Ông chủ bận rộn chỉ đạo nhân viên xuất hàng và đóng gói, còn cô thì một mình xuống hầm gửi xe. Người giao đồ điện gia dụng đã đến, cô vội mở cửa thùng xe tải để họ chất đồ vào.

Xe đầy cô liền lái ra ngoài chạy một vòng, khoảng nửa tiếng sau quay lại chất tiếp. Hàng ở khu trang trí nội thất cũng đã đợi sẵn trong bãi xe. Cứ thế đi đi về về mấy chuyến mới chở hết được.

Một rưỡi sángvề đến nhà, Thẩm Uyển mệt rã rời nằm liệt trên sofa không muốn nhúc nhích. Cô đặt Mặc Mặc lên giường cho bé ngủ tiếp. Nghỉ một lát, cô thấy hơi đói bụng, chứ lúc bận rộn vừa rồi lại không thấy gì.

Cô lấy ra một phần tôm hùm đất sốt thập tam hương, vừa xem phim vừa ăn, lại còn phải kèm thêm chai nước ngọt khoái khẩu ướp lạnh, đúng là sướиɠ như tiên.

Lấp đầy bụng, rửa mặt mũi xong xuôi cô mới ôm cục bột nhỏ từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, tiền cũng đã tiêu gần hết nên cô cũng không ra ngoài nữa, hai mẹ con ngoan ngoãn ở nhà.

Rảnh rỗi không có gì làm thì nấu ăn, sắp xếp lại không gian.

Đồ đạc mua hôm qua đều đang chất đống trong sân! Đồ điện gia dụng và vật liệu trang trí nội thất đều để ở phòng cổng, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày còn lại thì cho vào tầng một của nhà chính. Quần áo các loại thì dùng túi hút chân không đóng gói rồi đặt lên kệ để tiết kiệm diện tích.

Ăn tối xong, nhiệt độ cũng đã giảm xuống, Thẩm Uyển dắt Thẩm Mặc Mặc đi dạo trong khu dân cư cho tiêu cơm. Ngay lúc chuẩn bị về nhà, một giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống mặt cô.

Thẩm Mặc Mặc kéo tay mẹ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Mẹ ơi, mưa rồi...”

Thẩm Uyển sững người một chút, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, lại có thêm vài giọt mưa nữa rơi xuống mặt cô, như thể kéo cô từ trong mơ trở về hiện thực.

Tận thế bắt đầu rồi, nội tâm cô ngược lại trở nên bình lặng. Chẳng có gì đáng sợ cả, cô đã chuẩn bị đầy đủ để đối mặt với cuộc chiến trường kỳ này.

Sau đó, cô cúi xuống bế thân hình nhỏ bé mềm mại của Mặc Mặc lên, khẽ nói vào tai cậu bé: “Ừ, mưa rồi! Lần này mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt, chúng ta về nhà thôi.”

Cô dẫn Mặc Mặc xuống hầm gửi xe trước, lần lượt lái chiếc Land Rover và xe tải đến một góc khuất không có camera giám sát rồi thu vào không gian. Cô không chắc trận mưa này sẽ kéo dài bao lâu, khi nào thì bãi đậu xe sẽ bị ngập nhưng chuẩn bị sớm thì mới có thể vẹn toàn không sơ suất.

Mưa mỗi lúc một lớn hơn. Thẩm Uyển đứng bên cửa sổ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Sự bất an suốt thời gian qua cuối cùng cũng đã ứng nghiệm. Không ngờ trận mưa lớn đầu tiên lại đến sớm hơn mười mấy ngày. Cô không hiểu tại sao lại khác với kiếp trước, chẳng lẽ những thiên tai sau này cũng sẽ có sai lệch sao?

Dưới lầu, những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống đường xi măng, bốc lên một làn hơi nước mờ mịt. Chẳng mấy chốc, từ cửa các tòa nhà gần đó, từng tốp cư dân lao ra, họ hò reo ăn mừng trong mưa, tận hưởng niềm vui mà cơn mưa như cam lộ này mang lại.

Cô từ từ kéo rèm cửa lại. Chẳng bao lâu nữa họ sẽ không cười nổi đâu, từng đợt tai ương sắp sửa nối đuôi nhau ập đến!

Dưới cơn mưa như trút nước, bầu trời u ám nặng nề, Thẩm Uyển bị Thẩm Mặc Mặc đè lên người làm cho tỉnh giấc.

Cục bột nhỏ đang nằm sấp trên người cô, đôi mắt đen láy nhìn cô: “Mẹ ơi, con đói rồi...”

Mở điện thoại xem, đã gần chín giờ rồi, chả trách Mặc Mặc đói đến không chịu nổi. Bình thường cậu bé đều ăn sáng lúc tám giờ, chắc là cậu bé đã tỉnh dậy từ lâu, cứ cố chịu đựng không gọi cô.

Có lẽ gần đây áp lực tinh thần quá lớn, buổi tối cô gặp rất nhiều ác mộng linh tinh, mãi đến tờ mờ sáng mới ngủ say được. Cộng thêm ánh sáng bên ngoài mờ mịt nên cô ngủ rất say.