Chương 36

Kể từ khi chính quyền công bố phương án ứng phó khẩn cấp với nắng nóng hai ngày trước, hầu hết người dân đều bận rộn tích trữ hàng hóa về nhà, rau củ, lương thực và thực phẩm ăn liền trong siêu thị đều cung không đủ cầu.

Cũng có không ít người nhanh trí đi buôn sỉ hàng hóa về bán trong khu dân cư, giá rẻ lại gần nhà nên tất nhiên bán rất chạy.

Thẩm Uyển hôm nay ra ngoài đương nhiên không phải vì lương thực, những thứ này cô đã tích trữ quá đủ rồi, lúc này không nên đi tranh giành với hàng xóm nữa.

Nửa tiếng sau, cô đến một siêu thị lớn thuộc chuỗi siêu thị. Trong siêu thị ồn ào náo nhiệt, nhân viên bán hàng bận tối mắt tối mũi.

Cô tránh khu vực lương thực, dầu ăn, đồ ăn vặt đông người, đi thẳng xuống khu đồ dùng trẻ em ở tầng hầm thứ hai. Nào là quần áo giày dép đủ kích cỡ, sách truyện đồ chơi, đồ ăn vặt và thực phẩm chức năng, cô cứ thế chất vào xe đẩy như thể không cần trả tiền.

Nhân viên bán hàng gần đó đang buồn rầu vì không có khách, thấy vậy liền tích cực chạy lại giúp đỡ, một xe đẩy đầy ắp thì lập tức có xe khác được đẩy tới. Trước đây do không đủ vốn nên chỉ có thể ưu tiên tích trữ những vật tư sinh tồn thiết yếu, bây giờ có chút dư dả mới có tâm trí để nghĩ đến những phương diện khác.

Sau khi xem xét hết khu vực này, cô lại đi sang khu đồ dùng sinh hoạt bên cạnh. Pin, bếp ga mini, giá phơi quần áo, chậu inox, thấy cái gì hữu dụng là cô lại bỏ vào xe đẩy, quyết tâm hôm nay không tiêu hết tiền thì không về nhà.

Đang lúc thu gom hăng say, cô quay người lại thì thấy khu quần áo bên cạnh, không ngờ lại treo rất nhiều áo len, áo phao, quần áo giữ nhiệt mùa đông. Nhân viên bán hàng giải thích đó là hàng thanh lý trái mùa, chất lượng tốt mà giá lại rẻ.

Thời gian trước cô cũng có mua một lô quần áo trên mạng nhưng không nhiều lắm, dùng tám năm mười năm thì không có vấn đề gì. Nhưng bây giờ có tiền lại có không gian, ai lại chê vật tư nhiều chứ!

Cỡ của mình cô mua một trăm bộ, của Thẩm Mặc Mặc thì mua hai trăm bộ, đủ các kích cỡ lớn nhỏ. Còn có tất len cashmere, găng tay, khăn quàng cổ, từng chồng từng chồng được chất vào xe đẩy.

Vốn dĩ thanh toán phải lên quầy thu ngân ở tầng một nhưng cô mua đến mấy chục xe đẩy hàng hóa thực sự rất bất tiện. Dịch vụ của chuỗi siêu thị lớn quả nhiên tốt, nhân viên mang máy quét đến thanh toán tại chỗ, cuối cùng tổng cộng hết mười chín vạn rưỡi.

Vài nhân viên giúp cô chuyển đồ ra bãi đậu xe, rồi lại giúp dỡ hàng chất lên xe tải. Đợi mọi người đi hết, cô đóng cửa thùng xe lại, rồi mới cất hết đồ đạc vào trong không gian. Số vật tư mua về vừa nhiều vừa đủ loại, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ sắp xếp sau.

Cô vội vàng rời bãi đậu xe để đến điểm tiếp theo, khoảng cách cũng không xa lắm, năm phút là tới nơi.

Cô đậu xe trong bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà Quốc Mậu. Phía trên là công ty trang trí nội thất và siêu thị đồ điện gia dụng lớn, mẫu mã đa dạng, là kiểu mua sắm một điểm đến mà cô thích nhất.

Điều hòa, máy giặt, nồi cơm điện, máy xay thịt, máy sấy, máy hút chân không, máy lọc không khí, mỗi thứ mười chiếc, cùng với một số phụ kiện và đồ điện gia dụng nhỏ khác.

Đúng dịp lễ hội mua sắm, sau khi giảm giá thì hơn hai mươi mốt vạn một chút. Nhân viên bán hàng hiếm khi gặp được đơn hàng lớn như vậy nên đã tặng cô không ít quà, nào là chén đũa, dụng cụ nhà bếp, đồ điện gia dụng thông minh nhỏ, v.v.

Đặt hàng xong, cô liền lên khu đồ trang trí nội thất trên lầu: Màng chống nhìn trộm một trăm tấm, vải cản sáng loại tốt mười cuộn, lưới chống muỗi mười cuộn. Ngoài ra còn có sàn gỗ tự nhiên có thể tháo lắp, lưới điện chống trộm, giấy dán tường, miếng dán sàn...

Đến lúc thanh toán mới phát hiện tiền trong thẻ chỉ còn hơn ba vạn, cộng thêm một ít trang sức vàng, lại quẹt sạch ba cái thẻ tín dụng để trả hơn tám vạn nữa mới thanh toán xong xuôi. Số tiền mặt còn lại thì để dành dùng cho giai đoạn đầu của tận thế, chẳng lẽ người khác đều đang mua vật tư, còn mình cô lại lạc lõng sao!