Chương 35

Cô nhớ kiếp trước nhiệt độ không cao đến thế, chẳng lẽ lần này thứ đầu tiên ập đến sẽ là đợt nắng nóng sao?

Nghĩ đến khả năng này, Thẩm Uyển không còn giữ được bình tĩnh, điều này không giống với kế hoạch của cô, cô chưa chuẩn bị đá lạnh cho đợt nắng nóng khắc nghiệt.

Cô đi vào bếp, mở chiếc tủ lạnh dung tích lớn sáu trăm lít, trước tiên dọn sạch ngăn đông, sau đó cho những chai nước khoáng nhỏ vào để làm đá. Vốn dĩ chiếc tủ lạnh này dùng để chặn cửa, giờ thì lại dùng để dự trữ đá viên.

Nếu đợt thiên tai đầu tiên thực sự là nắng nóng, vậy thì cô còn cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Thấy mặt trời đã xuống núi, bên ngoài cũng không còn nóng bỏng như ban ngày, Thẩm Uyển chuẩn bị đưa Mặc Mặc ra ngoài một chuyến.

Vừa bước vào gara ngầm, một luồng hơi nóng khô khốc đã ập vào mặt. Đến cả gara ngầm cũng nóng nực thế này, nhiệt độ bên ngoài có thể tưởng tượng được.

Rút kinh nghiệm từ lần đi khu trồng trọt trước, ra ngoài mua đồ thì xe tải nhỏ vẫn tiện hơn, chở được nhiều hơn.

Trên đường, xe cộ chen chúc di chuyển chậm chạp, vì nhiệt độ cao nên không ai dám lái xe quá nhanh, chỉ sợ lốp xe không chịu nổi.

Lái xe loanh quanh khu Hải Phúc Uyển hai vòng, Thẩm Uyển làm quen với địa hình, đường sá và các cửa hàng xung quanh.

Tiếp đó, cô đến khu chợ hàng hóa nhỏ gần đó, dự định mua một ít đồ chứa về nhà làm đá.

Hai trăm xô inox, hai mươi thùng tắm bằng gỗ đặc, xếp chồng lên nhau cũng không chiếm nhiều diện tích.

Mười máy làm đá, hơn chục tháp nước cũng được mua về, đợi đến khi trời mưa có thể đặt trên sân thượng để hứng nước sinh hoạt.

Cô lại đến chợ mua rất nhiều bột làm sương sáo, mì lạnh và bánh đa trộn, đây đều là những món giải nhiệt tuyệt vời, mấy ngày này rảnh rỗi sẽ làm thêm một ít.

Ở ngoài một lúc đã nóng không chịu nổi, về đến nhà Thẩm Uyển chỉ muốn nằm ì ra không động đậy. Cô cảm thấy mình có lẽ hơi bị say nắng, liền lấy từ không gian ra một chai Hoắc hương chính khí (là bài thuốc điều trị trong trường hợp chính khí và tỳ vị vốn hư nhược) uống cũng cho Mặc Mặc uống một ngụm. Hai mẹ con buổi tối ăn uống qua loa rồi đi ngủ…

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô cảm thấy khỏe hơn nhiều, các triệu chứng chóng mặt, mệt mỏi cũng không còn nữa, còn cậu bé mũm mĩm thì chẳng hề hấn gì vẫn hoạt bát nhảy nhót.

Bữa sáng là sữa đậu nành và bánh bao. Sau khi tập thể dục xong, Thẩm Uyển bắt đầu làm mì lạnh.

Từng bát mì đã luộc chín, xả qua nước lạnh được cho vào, chan nước sốt, xếp lên trên dưa chuột thái sợi, cà chua thái lát, giá đỗ, thịt bò kho và nửa quả trứng kho, rồi thêm đá viên vừa đông cứng, nhìn thôi đã thấy thèm.

Bánh đa trộn thì còn đơn giản hơn, cô lấy ra một chiếc chậu inox, cho bánh đa đã thái sợi, dưa chuột thái sợi, giá đỗ và nước sốt vào, trộn đều rồi chia vào các hộp mang đi.

Thấy còn sớm, Thẩm Uyển định làm thêm ít sương sáo. Sương sáo đường đỏ và sương sáo trà sữa cô đều rất thích, ngoài ra còn cho thêm nhiều trái cây tươi, khoai lang dẻo và nho khô.

Buổi tối cô không muốn nấu cơm nên bèn lấy ra một bát mì lạnh chia cho Mặc Mặc một bát nhỏ, lại thêm cho cậu một quả trứng luộc để cậu tự từ từ ăn.

Ăn cơm xong, cô bỗng cảm thấy có chút bất an không rõ nguyên nhân, nhiệt độ hơi khác so với kiếp trước khiến lòng cô dấy lên cảnh giác.

Hiện tại tiền mặt và tiền gửi trong tay còn khoảng 47 vạn, ngoài ra còn một ít trang sức vàng cũng có thể bán đi lấy tiền mặt, phải nhanh chóng tiêu hết số tiền này mới thấy yên tâm được.

Tám giờ tối, sau khi dỗ Mặc Mặc ngủ sớm xong Thẩm Uyển lái xe tải ra ngoài.

Nắng nóng kéo dài gây ra rất nhiều bất tiện cho cuộc sống và công việc của người dân, người dân Tô Thành cũng dần quen với việc ngày nghỉ đêm hoạt động. Các khu dân cư gần đó về đêm đều rất náo nhiệt, siêu thị, nhà hàng, trung tâm thương mại đèn đuốc sáng trưng.