Mái tóc dài ngang vai được uốn thành lọn sóng to, áo sơ mi kẻ sọc kết hợp với quần jean. Cô đội một chiếc mũ rộng vành và đeo khẩu trang y tế dùng một lần, còn trang điểm để thay đổi dáng lông mày và đặc điểm vùng mắt.
Đặt Thẩm Mặc Mặc đã ngủ say vào không gian xong thì cô rời khách sạn bắt taxi đến khu phố cổ. Nghe nói nơi đó có đủ mọi hạng người, biết đâu lại tìm được thứ gì đó hữu ích.
Xuống xe, cô đi bộ thêm vài phút nữa mới thấy một khu nhà cũ kỹ, những con hẻm nhỏ hẹp chằng chịt xuyên suốt.
Không ít nhà ở cũ đã được cải tạo thành cửa hàng, có người thì dọn hàng bán ngay bên lề đường.
Thẩm Uyển thong thả dạo một vòng, có người bán đồ thêu, đồ nhuộm thủ công, đồ điêu khắc đá, điêu khắc gỗ, còn có hoa tươi, quạt xếp, đồ ăn vặt, trái cây... Hàng hóa rất nhiều và đa dạng, người đi xem cũng không ít.
Cô mua vài chiếc áσ ɭóŧ, áo khoác không tay có thêu, lại chọn thêm mấy chiếc cho Mặc Mặc. Trả tiền xong vừa đi được hai bước, cô liền nhìn thấy một sạp bán Miêu đao.
Chủ sạp là một ông lão dáng vẻ từng trải sương gió đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trông coi sạp hàng rộng chừng hai mét vuông trước mặt.
Cô tùy ý cầm lấy một thanh Miêu đao, rút chuôi đao ra mới phát hiện vẫn chưa được mài bén. Mỗi thanh đao đều có sự khác biệt nhỏ, rất có thể là đồ thủ công mỹ nghệ truyền thống.
Trên sạp còn có mấy con dao găm và mã tấu, cô cũng rất hứng thú. Gặp được coi như là duyên phận, nếu giá cả hợp lý cô định mua hết tất cả.
Thấy cô thật lòng muốn mua, chủ sạp báo giá. Miêu đao sáu ngàn một thanh, dao găm và mã tấu ba ngàn một thanh, toàn bộ hàng trên sạp cô đều mua hết.
Mười hai thanh Miêu đao cộng thêm hơn chục con dao găm và mã tấu, tổng cộng là mười vạn lẻ hai nghìn, chủ sạp hào phóng bớt đi số lẻ, cuối cùng giá chốt là mười vạn.
Thẩm Uyển lấy từ trong ba lô ra một cọc tiền mặt đã gói sẵn, là cô đã chia nhỏ từ trước. Để tiện thanh toán, mỗi gói đều là mười vạn, đây là cọc cuối cùng rồi.
Ông chủ thu dọn tấm thảm trên sạp, cho vào một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật, gói lại rồi đưa cho Thẩm Uyển.
Trọng lượng sáu bảy mươi cân cô mang theo bên mình quả thực có chút nặng nhọc, dạo quanh khu vực này cũng gần hết rồi nên cô quyết định quay đầu rời đi.
Lúc cô bắt taxi đến chợ đầu mối đã gần tám giờ tối, nhập mật khẩu mở kho hàng, các chủ hàng lần lượt đến giao đồ.
Sau khi chắc chắn trong kho không có bất kỳ thiết bị điện tử nào, cô bắt đầu ký nhận phiếu giao hàng và sắp xếp công nhân giao hàng xếp đồ theo chủng loại cho gọn gàng, lát nữa cô thu vào không gian sẽ tiện phân loại hơn.
Một tiếng sau, tất cả các đơn hàng đã được ký nhận xong. Đợi tất cả mọi người rời đi, cô mới đóng cửa kho lại rồi bắt đầu chuyển vật tư vào không gian.
Bao gồm cả chiếc hộp gỗ đựng Miêu đao cũng được thu vào không gian.
Đóng chặt cửa lớn nhà kho, thay đổi mật khẩu rồi khóa thêm một ổ khóa xích nữa, cô mới quay người rời đi. Nhà kho này cô đã trả tiền thuê nửa tháng, thông tin đăng ký vẫn dùng tên giả, hơn nữa lần này ngay cả ghi chép thanh toán cũng không có, toàn bộ đều dùng tiền mặt.
Dù có ai nghi ngờ cũng không thể nào tìm ra cô, huống hồ nhân viên quản lý thị trường công việc bận rộn, khó mà để ý đến cái kho hàng nhỏ bé không mấy nổi bật này.
Về khách sạn ngủ một giấc thật ngon, sáng sớm hôm sau ăn sáng xong liền đáp máy bay về Tô Thành.
Mình mẩy bụi bặm trở về Hải Phúc Uyển, ăn trưa đơn giản xong, nhân lúc Mặc Mặc ngủ trưa, cô chuẩn bị sắp xếp lại không gian. Khoảng thời gian này bận rộn nhét đồ vào, chẳng có lúc nào để dọn dẹp.
Các bồn chứa nước đều đã được đổ đầy, xếp chồng lên nhau ngoài hành lang. Không gian lưu trữ trong nhà phụ có thể điều khiển bằng ý niệm, chỉ cần gỡ bỏ phong ấn là có thể trữ đồ vào trong, thế nên cô cũng chẳng buồn bận tâm xem cửa có mở được hay không.