Chương 28

Tuy nhiên, ngọc bích mẹ mua lúc sinh thời chất lượng đều không tốt lắm, tiếc là chỉ mở được một căn phòng.

Nghĩ đến số dư hơn sáu mươi vạn trong thẻ, lại nhìn những căn phòng trống bị phong ấn kia, xem ra phải nghĩ cách giải quyết vấn đề giới hạn của không gian lưu trữ.

Nhưng với số tiền ít ỏi trong tay, cô cũng không mua được loại ngọc bích nào ra hồn. Hoa Quốc đất đai rộng lớn, nói đến nơi nhiều ngọc bích nhất thì phải kể đến thành phố Đằng.

Không thể chậm trễ được, cô lập tức thu dọn đồ đạc mua vé máy bay. Chuyến bay đến Đằng Thành không nhiều, cô mua vé máy bay cho chiều ngày hôm sau. Lại mất chút thời gian đặt khách sạn, nghiên cứu lịch trình cụ thể, gần mười hai giờ đêm mới đi ngủ.

Hôm sau, sau bữa trưa, cô dắt díu Thẩm Mặc Mặc vội vã lên đường, mãi đến khi nhận phòng khách sạn, cô mới hơi thả lỏng một chút. Sớm đã nghe nói trị an ở đây không tốt lắm, suốt đường đi cô không dám lơ là cảnh giác, khách sạn chọn cũng là loại năm sao.

Bây giờ là năm giờ chiều, không muốn ra ngoài nên cô gọi điện đặt bữa tối mang lên phòng. Bít tết mềm mọng nước ăn kèm măng tây giòn sần sật, còn có một phần cơm hải sản đút lò và súp kem nấm.

Hai mẹ con rửa tay xong liền ngồi vào bàn ăn vui vẻ thưởng thức bữa tối, bên ngoài cửa sổ sát đất của khách sạn là một biển hoa, cảnh tượng vô cùng mãn nhãn.

Sau bữa ăn, cô đưa Mặc Mặc đi lại vận động nửa tiếng cho tiêu cơm, rồi dỗ cậu bé đi ngủ sớm. Chiều nay đi máy bay, cậu bé hưng phấn không ngủ trưa, bây giờ đã rất buồn ngủ rồi. Dù không kìm được sự tò mò với môi trường mới nhưng chỉ vài phút sau cậu đã chìm vào giấc ngủ say.

Cô đặt Mặc Mặc đang ngủ say lên tấm đệm trong không gian, sau khi cải trang sơ qua, cô mới rời khỏi khách sạn.

Cô mặc một bộ đồ thể thao rộng rãi màu xám đen, tóc dài búi cao đội mũ lưỡi trai, chiếc khẩu trang đen che gần hết khuôn mặt, phía trên khẩu trang là một cặp kính gọng đen dày cộp.

Cô bắt taxi đến khu phố chuyên đánh cược đá quý nổi tiếng ở phía Tây thành phố, địa chỉ này cô tìm thấy trong cuốn cẩm nang du lịch của khách sạn.

Còn cách năm trăm mét, Thẩm Uyển xuống xe, đi bộ cũng không bao lâu. Lần này đến đây đương nhiên không phải để mua đá thô nên vẫn phải cẩn thận là hơn.

Nhìn thấy tấm biển hiệu đầy vẻ bá đạo ở đầu ngõ, cô biết mình đã đến nơi.

Lượng người qua lại vào ban đêm không nhiều, nhìn dọc cả con phố chỉ có vài du khách giống cô đang chầm chậm dạo xem. Người ta mua đá thô thường chọn ban ngày, ánh sáng tốt thì tỷ lệ cược trúng cũng cao hơn.

Cô tìm một cửa hàng còn mở cửa rồi bước vào, trên các kệ hàng hai bên bày la liệt những sản phẩm ngọc bích đã được điêu khắc. Nhìn những tấm biển nhỏ ghi giá phía trước, rõ ràng không phải thứ cô có thể mua nổi.

Dưới đất cạnh cửa ra vào có một đống đá thô, một trăm tệ một cân, chắc đều là hàng người ta chọn thừa. Cửa hàng này không chủ yếu bán đá thô, cô cũng không muốn lãng phí thời gian thêm, liền quay người rời đi.

Cửa hàng bên cạnh chuyên bán đá thô ngọc bích, lúc Thẩm Uyển bước vào, ông chủ đang ngồi ở quầy thu ngân đối chiếu sổ sách, thấy có người vào liền mời cô tự xem.

Cô để ý màn hình máy tính đang mở chỉ có một giao diện camera, nhìn góc độ thì đang chiếu thẳng vào quầy thu ngân, vị trí chắc là ở phía trên cửa chính.

Những cửa hàng chuyên bán đá thô như thế này, viên đá nhỏ nhất cũng nặng vài cân, hoàn toàn không lo có người trộm cắp, vì rất khó vận chuyển ra ngoài nên ít có ông chủ nào chịu bỏ thời gian và công sức vào việc lắp đặt camera giám sát.

Bên trong cửa hàng được trang trí theo phong cách tối giản, bốn bức tường trắng tinh, có thể đảm bảo không có camera giám sát nào khác. Cô đi vào phía trong cùng của nhà kho, quay lưng về phía cửa chính rồi ngồi xổm xuống, giả vờ nghiên cứu đá.