Chương 27

Cô nhớ kiếp trước phải đến cuối tháng bảy mới bắt đầu có mưa, ban đầu người dân rất vui mừng, hò reo ăn mừng nhưng không ngờ mưa ngày càng lớn, kéo dài rả rích suốt một tháng.

Tất cả làng mạc, ruộng đồng đều bị nhấn chìm, biến thành một biển nước mênh mông. Lúc đó đang vào vụ thu hoạch, có thể nói là mất trắng, thiệt hại vô cùng nặng nề.

Sau khi thu dọn nhà cửa xong xuôi, cô lái xe ra ngoài. Thời tiết nóng bức khiến con người trở nên cáu kỉnh, dễ nổi nóng, chỉ vài phút lái xe mà cô đã thấy hai vụ va chạm đuôi xe, hai bên đều khăng khăng ý mình, nói qua nói lại vài câu là đã động tay động chân.

Thẩm Uyển ngoảnh mặt đi không hóng chuyện, đứng ở cổng trường đợi Thẩm Mặc Mặc tan học.

Kế hoạch hôm nay của cô là đưa Mặc Mặc đi tham quan nhà thiên văn. Nhà thiên văn của Tô Thành nằm ở khu Tân Nam, lái xe qua đó mất khoảng nửa tiếng.

Sau thảm họa thiên nhiên, không biết bao lâu nữa những công trình văn hóa nghệ thuật lịch sử này mới được xây dựng lại, dù sao thì ở kiếp tận thế cô cũng chưa từng thấy. Vì vậy, nhân lúc còn thời gian, cô muốn cố gắng hết sức đưa cậu bé đi đây đi đó, cảm nhận sự huy hoàng của công nghệ trước ngày tận thế.

Xét thấy Mặc Mặc còn nhỏ, nhiều thứ chưa hiểu được, sau khi được nhân viên đồng ý, cô đều dùng máy quay phim ghi lại toàn bộ để lưu trữ, sau này có thời gian có thể mở ra xem lại.

Bữa tối, cô chọn một nhà hàng Tây Ban Nha, nhìn cục bột nhỏ ăn rất vui vẻ và thích thú, cô vẫn như cũ gói một ít mang về.

Sau khi lén cất vào không gian, Thẩm Uyển đẩy một chiếc xe đẩy bắt đầu dạo quanh siêu thị lớn ở tầng hầm. Siêu thị này theo hình thức hội viên, sản phẩm số lượng lớn mà giá lại tốt, nhiều thứ các siêu thị khác không mua được, hôm nay cô đặc biệt đến đây để bổ sung hàng.

Thẩm Mặc Mặc ngồi trên xe đẩy, tò mò nhìn những kệ hàng kiểu nhà kho cao ngất xung quanh. Thẩm Uyển lấy cho cậu một hộp đồ chơi xe hơi lắp ráp, cậu ôm khư khư trong lòng không chịu buông.

Dạo siêu thị luôn khiến người ta cảm thấy cái gì cũng cần, tuy trước đó đã tích trữ không ít đồ nhưng vẫn còn một số đồ dùng sinh hoạt lặt vặt và đồ ăn vặt quên mua, hôm nay tiện thể bổ sung cho đủ.

Thẩm Uyển chất đầy cốp xe và hàng ghế sau mới hài lòng lái xe về nhà, cậu bé Thẩm Mặc Mặc đã buồn ngủ rũ rượi, ngáp ngắn ngáp dài. Về đến nhà, cô đặt cậu lên giường cho ngủ tiếp, còn mình thì sắp xếp những thứ mua hôm nay lên kệ trong không gian.

Vừa sắp xếp xong, quay người lại cô liền nhìn thấy chiếc bàn trang điểm bên cạnh giường. Sau khi bố mẹ qua đời, lúc dọn dẹp nhà cũ cô tìm được một số trang sức vàng bạc, sau đó đều cất giữ cẩn thận.

Nhưng khi cô mở ngăn kéo ra, thứ đập vào mắt chỉ là một ít vàng bạc. Cô nhớ mẹ mình lúc sinh thời rất thích trang sức ngọc bích vàng bạc thì mua không nhiều, lẽ nào số ngọc bích biến mất đã bị không gian ngọc bội nuốt chửng rồi?

Nếu đúng là vậy thì ngọc bích chắc chắn có ích cho không gian, biết đâu những căn phòng trước đây bị phong ấn đã được giải trừ rồi!

Nghĩ đến khả năng này, Thẩm Uyển định thử xem có căn phòng nào mở được không.

Tám gian phòng phụ hai bên tứ hợp viện vẫn không mở được, cô lại thử hai phòng gác cổng ở hai bên cửa chính, chỉ có cánh cửa bên trái là đẩy ra được.

Thẩm Uyển bước vào xem xét, đó là một căn phòng trống rộng khoảng bốn mét, dài khoảng sáu mét, mái nhà hình chữ Nhân (人) chỗ cao nhất khoảng tám mét, chỗ thấp nhất khoảng năm mét, lại có thể chứa thêm không ít vật tư.

Cô thử nghiệm một chút, xác định thời gian trong căn phòng này cũng đứng yên. Từ đó suy ra, các gian phòng phụ khác hẳn đều là không gian lưu trữ tĩnh.

Thế là cô dùng ý niệm chuyển những chiếc thuyền bơm hơi và các công cụ khác cùng với kệ hàng đang để ở sân vào đây, sau này căn phòng này sẽ dùng làm kho chứa công cụ!